Tiễn bệnh nhân cuối cùng ra khỏi phòng, Tần Chiêu Chiêu khẽ vươn vai.
Khoảnh khắc này, cô có cảm giác như vừa trở về kiếp trước—ngồi trong phòng khám của nhà họ Tần, giữa những cảnh vật quen thuộc.
Trong lòng chợt dâng lên một nỗi nhớ da diết.
Không biết bây giờ ông bà nội, ông bà ngoại và cha mẹ thế nào rồi? Họ có đang nghĩ đến cô không?
Cảm giác này không dễ chịu chút nào.
Cô ngồi trong phòng khám thêm một lúc, thấy không còn bệnh nhân đến nữa, bèn đứng dậy, đi sang phòng khám của Trọng Dương trò chuyện.
Vừa thấy cô bước vào, Trọng Dương liền lấy một cuốn sách dày cộm, trông có vẻ rất cũ kỹ, đưa cho cô.
Tần Chiêu Chiêu nhận lấy, nhìn thấy trên bìa sách viết: Ghi chép về những ca bệnh khó và phức tạp của nhà họ Trọng.
Trọng Dương chậm rãi nói: "Đây là sách y học tổ truyền của nhà thầy, được lưu giữ từ đời ông cố."
Ông chỉ vào cuốn sách trên tay cô, giọng điệu trịnh trọng: "Bên trong ghi chép rất nhiều phương pháp điều trị những ca bệnh nan y và phức tạp. Ngoài thầy ra, ngay cả con trai thầy cũng chưa từng xem qua."
Tần Chiêu Chiêu sững người, không khỏi cảm thấy kinh ngạc trước sự tin tưởng của thầy dành cho mình: "Thầy… cái này…"
Trọng Dương nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc: "Con là học trò đóng cửa của thầy, cũng là người sẽ kế thừa y thuật của nhà họ Trọng."
Ông chậm rãi tiếp lời: "Đây chỉ là một trong những tài liệu quý. Trong nhà thầy còn nhiều thứ quan trọng hơn nữa, tất cả sau này đều phải truyền lại cho con."
Tần Chiêu Chiêu nắm chặt cuốn sách trong tay.
Cô biết, từ ngày bước chân vào con đường này, mình đã gánh vác trách nhiệm truyền thừa.
Nhìn thầy nghiêm túc như vậy, cô không thể để ông thất vọng.
"Thầy, con hiểu rồi."
Sau một lúc trò chuyện, Tần Chiêu Chiêu trở về phòng khám của mình.
Cô nhẹ nhàng đặt cuốn sách lên bàn, rót một cốc nước ấm rồi ngồi xuống, bắt đầu lật giở từng trang.
Vừa đọc, cô vừa cảm thấy bản thân như đang chìm sâu vào một biển kiến thức.
Những phương pháp chẩn đoán, cách dùng thuốc, từng ca bệnh được ghi chép lại một cách chi tiết, có không ít thứ cô chưa từng nghe qua.
Cô như một miếng bọt biển, chỉ muốn lập tức hấp thụ hết tất cả những tri thức này vào đầu.
Mải mê đến mức quên cả thời gian.
Mãi đến khi nghe thấy có người gọi, cô mới chậm rãi ngẩng đầu.
Hóa ra là Trọng Dương và Trương Tam Phong.
Trọng Dương nhìn cô chăm chú, giọng nói mang theo sự hòa ái của một người cha già: "Tan làm rồi, về nhà thôi."
Tần Chiêu Chiêu nhìn đồng hồ trên tường, lúc này mới nhận ra thời gian trôi qua nhanh đến vậy.
Cô bật cười: "Không ngờ đã hết ngày rồi. Hai người về trước đi, con thay đồ rồi về sau."
Trọng Dương lắc đầu: "Nhà con xa, thầy lái xe đến, để thầy đưa con về."
Tần Chiêu Chiêu vội vàng xua tay: "Không cần đâu thầy, Lục Trầm nói sẽ đến đón con rồi."
Nghe vậy, Trọng Dương cũng yên tâm, gật đầu: "Vậy được, nhớ về sớm nghỉ ngơi."
Dưới bầu trời xám nhạt, Tần Chiêu Chiêu lặng lẽ đóng cửa phòng khám.
Cô cởi bỏ chiếc blouse trắng, thay vào đó là bộ quần áo thường ngày. Một tay cô cẩn thận gấp lại cuốn sách đã ngả màu, nhẹ nhàng đặt vào túi, rồi mới rảo bước về phía cổng lớn.
Lương Băng Sinh vừa kết thúc ca phẫu thuật cuối cùng trong ngày—một ca cắt ruột thừa không mấy phức tạp. Anh ta trở về phòng làm việc, thu dọn đồ đạc thì vô tình bắt gặp một bóng dáng thanh thoát lướt qua hành lang.
Tim anh ta bất giác đập mạnh. Một cảm giác căng thẳng khó hiểu lan khắp cơ thể.