Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

Nếu khoa Tây y đông đúc, nhộn nhịp bao nhiêu, thì khoa Đông y lại vắng vẻ bấy nhiêu. Không có lấy một bệnh nhân, thậm chí yên tĩnh đến mức có chút lạnh lẽo.

Lục Trầm không dám tin: "Cùng là bệnh viện quân khu mà sự chênh lệch lại lớn đến vậy sao?"

Tần Chiêu Chiêu cười nhạt, không hề bất ngờ: "Không sao, đây chỉ là tạm thời thôi. Đông y vẫn chưa được mọi người công nhận, nhưng đến một ngày nào đó, họ sẽ biết Đông y lợi hại thế nào, rồi ai cũng sẽ tìm đến đây."

Lục Trầm nhìn vợ, thấy ánh mắt cô đầy kiên định, liền cười theo: "Anh tin em. Vợ anh giỏi nhất!"

Tần Chiêu Chiêu mở cửa phòng khám, dẫn anh vào trong.

Trong phòng có một giá treo quần áo, trên đó treo bộ quân phục của cô.

Lục Trầm nhìn thấy bộ quân phục liền có cảm giác thân thuộc. Đây là quân phục của vợ anh.

Anh tiến lại gần, đưa tay chạm nhẹ vào vạt áo, cười nói: "Anh chưa từng thấy em mặc quân phục bao giờ."

Tần Chiêu Chiêu cũng cười, lấy bộ quân phục xuống: "Vậy em mặc cho anh xem."

Cô nhanh chóng thay đồ. Khi vừa cài xong cúc áo cuối cùng, Lục Trầm đứng phía đối diện liền ngây người.

Tần Chiêu Chiêu mặc quân phục, khí chất càng thêm kiên nghị, vừa đẹp vừa ngầu, giống như một đóa hoa xanh kiêu hãnh trong quân đội.

Lục Trầm nhìn đến đờ đẫn, không kiềm được mà thốt lên: "Vợ anh đẹp quá."

Tần Chiêu Chiêu nhướng mày, cong môi cười: "Anh mới phát hiện ra à?"

Lục Trầm cười đến ngốc nghếch.

Tần Chiêu Chiêu khoác thêm áo blouse trắng bên ngoài quân phục, liếc nhìn đồng hồ rồi quay sang anh: "Anh xem chỗ làm của em xong rồi thì mau về đi. Nếu có người thấy chúng ta ở đây thì không hay đâu."

Lục Trầm nghe vậy thì gật đầu, cảm thấy cũng có lý. Dù sao Tần Chiêu Chiêu vừa đến bệnh viện này làm việc, không ai biết quan hệ giữa hai người, cũng không cần để lộ ra vội.

"Được rồi, vậy anh về trước. Bánh nếp này để lại cho em ăn, lúc buồn miệng thì ăn cho đỡ thèm."

"Em không đói, anh mang về cho mẹ ăn đi. Bà thích bánh nếp lắm."

Tần Chiêu Chiêu vừa nói vừa tiễn Lục Trầm ra ngoài. Dù bệnh nhân của cô lúc này không nhiều, cô cũng không có ý định ra ngoài lâu, chỉ định tiễn anh đến cổng bệnh viện.

Hai người sóng bước chưa đi được bao xa thì một người phụ nữ trung niên từ đằng xa lao đến, mặt tái mét, miệng không ngừng hét lớn:

"Bác sĩ! Cứu con trai tôi với!"

Cùng lúc đó, theo bản năng, Lục Trầm lập tức đứng chắn trước Tần Chiêu Chiêu. Người phụ nữ kia không kịp thắng lại, đâm sầm vào người anh, nhưng bà ta chẳng quan tâm, chỉ vội vàng bấu lấy tay áo Tần Chiêu Chiêu, vẻ mặt vừa hoảng loạn vừa đau khổ:

"Bác sĩ, cô mau đi xem con tôi! Nó sắp không xong rồi!"

Tần Chiêu Chiêu dù không phải bác sĩ bên khu tây y, nhưng làm nghề y, quan trọng nhất chính là cứu người. Cô không chần chừ thêm giây nào, đi theo bà ta về phía trước.

Một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang nằm co quắp trên mặt đất, sùi bọt mép, mắt trợn trắng, cả người run lên bần bật.

Triệu chứng này quá rõ ràng, vừa nhìn đã biết là động kinh.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!