Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

Tần Thành chưa từng hỏi kỹ, nhưng trong lòng ông ta vẫn ước tính được số tiền tích lũy trong nhà.

Bây giờ, nếu quyền quản lý gia đình rơi vào tay ông ta, chắc chắn sổ tiết kiệm cũng sẽ bị lấy đi.

Đến lúc đó, muốn giúp đỡ nhà em trai sẽ không dễ dàng như trước nữa.

Nhưng đây chưa phải điều đáng lo nhất.

Điều khiến bà ta thực sự hoảng sợ là nếu Tần Thành phát hiện số tiền trong sổ tiết kiệm không đúng với con số ông ta nghĩ, liệu ông ta có đánh bà ta không?

Có khi nào, ông ta thực sự ly hôn với bà ta, rồi đuổi bà ta ra khỏi nhà?

Nghĩ đến đây, lòng bàn tay bà ta đổ mồ hôi lạnh.

Thấy bà ta đứng im không động đậy, Tần Thành cau mày, giọng nghiêm nghị hơn:

"Đi lấy sổ tiết kiệm ra đây!"

Giọng ông ta cao thêm hai độ, mang theo áp lực nặng nề.

Khoảnh khắc ấy, Thảo Hoa cảm thấy người đàn ông trước mặt quá đỗi xa lạ.

Sổ tiết kiệm tuyệt đối không thể đưa ra lúc này.

Bà ta cắn răng, cố trấn tĩnh, giả vờ thản nhiên nói:

"Không phải chỉ có một trăm đồng thôi sao? Tôi đi lấy."

Lời nói nhẹ bẫng, nhưng trong lòng bà ta rối như tơ vò.

Tần Thành nhìn theo bóng bà ta đi vào nhà, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Sống với nhau bao nhiêu năm, ông ta hiểu rõ tính cách vợ mình.

Thảo Hoa trước giờ coi tiền như mạng, bình thường nắm giữ rất chặt, một xu cũng không muốn bỏ ra.

Thế mà bây giờ lại dễ dàng đồng ý như vậy?

Nếu không quá đáng, mọi chuyện đã không đến mức không thể cứu vãn.

Bố mẹ chỉ đòi một trăm đồng, từ tối qua đến sáng nay bà ta còn sống chết giữ khư khư, suýt chút nữa động tay động chân, thế mà giờ lại đồng ý lấy ra ngay lập tức?

Tần Thành bỗng nhiên giật mình.

Không lẽ bà ta định cầm sổ tiết kiệm chạy thẳng về nhà mẹ đẻ?

Tất cả tiền bạc trong nhà bao năm qua đều do Thảo Hoa quản lý, trong đó có toàn bộ tiền tiết kiệm của mười mấy năm nay.

Nếu để bà ta lấy được sổ tiết kiệm rồi bỏ đi, chẳng phải ông ta sẽ không còn một xu dính túi sao?

Ý nghĩ đó khiến ông ta lạnh cả sống lưng.

"Không được!" Tần Thành sải bước lên trước, giọng trầm xuống. "Tôi tự đi lấy. Bà chỉ cần đưa sổ tiết kiệm cho tôi là được!"

Thảo Hoa giật bắn người, nuốt nước bọt để kiềm chế cơn hoảng loạn trong lòng.

"Tôi không đưa!"

Vừa lúc đó, ông nội Tần cầm theo một túi quần áo lớn đi ra ngoài, Bảo Châu theo sát phía sau.

"Bố dọn xong rồi, đi thôi." Ông cụ cất giọng khàn khàn.

Tần Chiêu Chiêu và Tần Trung cũng nhận ra có điều không ổn. Nếu cứ để hai vợ chồng kia ở lại với nhau thế này, e rằng sẽ xảy ra chuyện lớn.

Tần Trung do dự rồi nói:

"Tần Thành, không cần vội lấy tiền ngay bây giờ."

"Không được!" Giọng Tần Thành kiên quyết. "Em không thể để bố đã chuyển đi rồi mà còn không lấy được tiền. Thảo Hoa, tôi nói lại lần nữa. Đưa sổ tiết kiệm nhà chúng ta cho tôi!"

Ánh mắt ông ta sắc bén, mang theo áp lực đè nặng lên người đối diện.

"Nếu bà không đưa, tôi tự đi lấy!"

Nói xong, ông ta sải bước thẳng về phía phòng ngủ của hai vợ chồng.

Thảo Hoa hoảng sợ, vội vàng lao đến chặn trước cửa phòng.

"Ông không thể làm vậy! Lúc kết hôn ông đã hứa để tôi quản lý gia đình cơ mà!" Bà ta hét lên, giọng vừa tức tối vừa hoang mang.

Tần Thành không thèm để ý, hất mạnh vợ sang một bên, sải bước vào phòng.

Thảo Hoa vội vã đuổi theo.

Bên ngoài, Bảo Châu sốt ruột muốn chạy vào, nhưng Tần Chiêu Chiêu giữ tay cô bé lại.

"Chuyện của người lớn, cứ để họ tự giải quyết."

"Chiêu Chiêu nói đúng." Tần Trung cũng gật đầu tán thành.

Lúc này, Tiểu Bảo nghe tiếng cãi vã từ trong phòng, bỗng nhiên òa khóc nức nở.

Bảo Châu vội vàng tiến lên, ôm cậu bé vào lòng, vỗ về:

"Đừng sợ, có chị đây."

Bên trong phòng, Tần Thành đứng trước chiếc rương gỗ đựng quần áo.

Trên rương có một ổ khóa.

Ông ta quay đầu, trầm giọng:

"Mở ra."

Thảo Hoa đứng bên cạnh, nắm chặt góc áo, cắn môi không chịu động đậy.

Tần Thành không nói thêm lời nào, bước qua một bên, cầm lấy chiếc rìu đặt ở góc phòng.

"Rầm!"

Một nhát bổ xuống, ổ khóa rơi xuống đất.

"Rầm!"

Thêm một nhát nữa, chiếc rương bật tung.

Thảo Hoa kinh hãi, định lao đến ngăn cản, nhưng Tần Thành đã chặn lại.

Ông ta cúi người, lật tung từng bộ quần áo trong rương để tìm sổ tiết kiệm.

Thảo Hoa cắn chặt răng, trong lòng rối bời.

Bà ta biết hôm nay không thể ngăn được Tần Thành. Ông ta như biến thành một con người khác, lạnh lùng, quyết đoán, không còn là người đàn ông ngày ngày bị bà ta nắm trong lòng bàn tay nữa.

Không tìm được cách nào khác, bà ta đành ngồi bệt xuống đất, khóc lóc thảm thiết.

"Ông đúng là đồ vô lương tâm! Tôi vì cái nhà này mà khổ sở bao nhiêu năm, thế mà ông đối xử với tôi như vậy sao!"

Nhưng lần này, những giọt nước mắt của bà ta chẳng thể khiến Tần Thành lung lay.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!