Cô nhìn Thảo Hoa, gằn từng chữ:
"Thím đang hủy hoại chính con trai mình đấy!
Nó sẽ không ngẩng đầu lên làm người được.
Nó sẽ tự ti, sẽ nhút nhát.
Và cuối cùng, chắc chắn sẽ hận thím, chống đối bố mẹ.
Đây chính là kết cục của nhà thím."
Tần Chiêu Chiêu nói xong, cả căn phòng chìm vào một khoảng lặng chết chóc.
Sắc mặt Thảo Hoa trắng bệch, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay nổi lên gân xanh.
"Cô… Cô nói bậy!" Bà ta hét lên, giọng đã có chút run rẩy. "Ai dám bắt nạt con trai tôi, tôi sẽ liều mạng với chúng!"
Rồi bà ta quay sang ông nội Tần, vội vã lên tiếng:
"Bố! Bố nghe thấy hết rồi chứ? Tần Chiêu Chiêu đang trắng trợn nguyền rủa cháu trai của bố đấy!
Cô ta không phải người tốt đâu, bố đừng để cô ta lừa!"
Thái độ sốt ruột này không thể giấu được sự dao động trong lòng bà ta.
Nhưng ông nội Tần đã không còn kiên nhẫn nữa. Lời của Thảo Hoa, ông cụ chỉ coi như gió thoảng bên tai.
Ông chậm rãi cất giọng, giọng điệu tuy bình thản nhưng lại mang theo uy nghi khiến người ta không rét mà run.
"Cô không cần chối.
Những gì Chiêu Chiêu nói đều đúng.
Nếu cô không muốn sau này Tiểu Bảo hận mình, thì bây giờ vẫn còn cơ hội."
"Bố, chính bố kiện chúng con ra tòa. Sau này nếu Tiểu Bảo có hận thì nó cũng sẽ hận các người, chứ không phải con. Tiểu Bảo là cháu trai duy nhất của bố, nếu nó có mệnh hệ gì thì cũng do các người ép nó đến bước đường này!"
Nói rồi, Thảo Hoa nắm chặt tay con trai, giọng đầy oán hận:
"Tiểu Bảo, con nhìn đi! Đây là ông nội, là chú cả, là chị gái của con! Họ muốn kiện chúng ta, muốn cướp đi số tiền vốn thuộc về con..."
"Câm miệng!"
Giọng nói của Bảo Châu vang lên, cắt ngang lời mẹ.
Thảo Hoa không tin vào tai mình, trừng mắt nhìn con gái đang đứng chắn trước mặt.
Bảo Châu năm nay mười sáu tuổi, đã cao ngang bà ta. Cô bé vừa rồi bị tát một cái mà vẫn không sợ, vẫn đứng ra bảo vệ ông nội?
Lửa giận trong lòng Thảo Hoa bùng lên dữ dội. Không có chỗ trút, bà ta liền giơ tay lên cao:
"Con nhóc chết tiệt, cánh chưa cứng đã dám lên mặt với mẹ à?"
Chát!
Một cái tát giáng thẳng xuống. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Tần Chiêu Chiêu còn chưa kịp phản ứng, Bảo Châu đã bị đánh đến mức đầu ong ong.
Tần Thành không chịu nổi nữa, quát lớn:
"Bà làm gì vậy? Nó là con bà đấy!"
Bảo Châu ôm một bên má bỏng rát, đôi mắt đầy thất vọng nhìn mẹ. Giọng cô bé nghẹn lại nhưng vẫn kiên định:
"Mẹ, dù mẹ có đánh con, con cũng phải nói.
Từ nhỏ, mẹ đã dạy con rằng con phải chăm sóc em trai, rằng em trai là trời, là tất cả. Con phải nhường nhịn nó, con phải hy sinh vì nó. Mẹ bảo con gái không cần học nhiều, phải nghỉ học để đi học việc, kiếm tiền nuôi em.
Mẹ nói con có thể không lấy chồng, nhưng nhất định phải làm việc cật lực để Tiểu Bảo có một cuộc sống tốt.
Con đã tin như vậy, đã làm theo như vậy.
Nhưng mẹ xem mẹ đã làm gì?
Mẹ không dạy em trai biết ơn, không dạy em thế nào là đúng sai. Mẹ chỉ đang nuôi dưỡng một kẻ ích kỷ, một kẻ không có trái tim!
Tiểu Bảo là em trai con. Con không thể trơ mắt nhìn mẹ hủy hoại nó!"
Nói rồi, Bảo Châu lấy sổ tiết kiệm từ trong túi ra.
Thảo Hoa chết sững. Bà ta đã đưa Bảo Châu cất sổ tiết kiệm, vì sợ Tần Thành sẽ tìm được. Bà ta không ngờ, chính con gái mình lại lấy ra!
Bà ta hoảng loạn lao tới giật lấy, nhưng Bảo Châu đã nhanh hơn một bước, lùi lại phía sau.