Không có niềm vui khi trở về nhà, chỉ có nặng trĩu trong lòng.
Tâm trạng tốt khi nãy đều tan biến hết, hàng lông mày nhíu chặt.
Tần Trung thấy bố đứng im bất động, bèn lên tiếng:
"Bố, đừng nghĩ gì nữa. Chúng ta vào thôi."
Ông nội Tần trầm mặc gật đầu, chậm rãi bước một bước đầu tiên.
Tiếp theo, bước chân không còn nặng nề như trước nữa.
Cái gì cần đối mặt, cuối cùng vẫn phải đối mặt. Trốn tránh không phải là cách giải quyết.
Tần Chiêu Chiêu lặng lẽ đi sau ông nội, nhìn bóng dáng cao lớn đã có phần còng xuống, mái tóc đã bạc quá nửa.
Ông nội đã già rồi.
Dù ông chỉ mới hơn sáu mươi tuổi.
Cánh cổng sơn đỏ đóng chặt.
Ông nội Tần vừa định đưa tay đẩy cửa, thì nó đột nhiên mở ra.
Một cô bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi bước ra, tóc thắt hai bím lớn, phía cuối còn buộc nơ lụa màu hồng.
Tần Chiêu Chiêu không có ấn tượng lắm với cô bé này.
Dù sao nguyên chủ đã rất lâu không qua lại với nhà chú hai, trẻ con lớn nhanh, thay đổi cũng nhiều. Nhưng nhìn tướng mạo, cô đoán được đây hẳn là Bảo Châu, con gái lớn nhà chú hai.
Bảo Châu tròn mắt ngạc nhiên khi thấy bọn họ.
Sau vài giây, cô bé lấy lại bình tĩnh, nhưng không tỏ ra khó chịu như mẹ mình.
"Ông nội, chú, chị Chiêu Chiêu, mọi người đến rồi!"
Bảo Châu vừa gọi vừa quay đầu nhìn vào trong nhà, sau đó khẽ khàng bước ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.
Thái độ này khiến Tần Chiêu Chiêu, Tần Trung và cả ông nội Tần đều có chút bất ngờ.
Bảo Châu trước đây học xong tiểu học thì theo họ hàng đi học may. Vì nhà họ hàng ở xa, không tiện đi lại nên cô bé ở hẳn bên đó, mỗi tháng chỉ về nhà được đôi ba lần.
Hôm nay, có lẽ là do đang nghỉ Tết nên cô bé mới ở nhà.
"Bảo Châu, ông nội với bà nội đã chuyển ra ngoài rồi. Hôm nay ông đến đây chỉ để lấy đồ của mình."
"Con biết chuyện này rồi." Bảo Châu gật đầu, giọng nói rất đỗi chân thành. "Dạo này mẹ rất tức giận, hôm nay còn cãi nhau với bố vì chuyện sổ tiết kiệm. Bây giờ bà ấy vẫn còn giận lắm.
Lát nữa, nếu mẹ nói lời khó nghe, xin ông nội đừng để bụng. Còn về sổ tiết kiệm, con nhất định sẽ khuyên mẹ trả lại. Chỉ mong ông nội đừng trách bố mẹ con."
Ông nội Tần nghe xong, lòng có phần nhẹ nhõm hơn.
Nếu Tần Thành thực sự muốn lấy lại sổ tiết kiệm mà Thảo Hoa không chịu đưa, thì ít nhất chứng tỏ ông ta vẫn còn nể tình cha con.
Tần Chiêu Chiêu quan sát Bảo Châu, cảm thấy cô bé này cũng không tệ, ít nhất là một người hiểu chuyện.
Ông nội Tần hít sâu một hơi, sắc mặt hòa hoãn hơn: "Ông chỉ đến lấy đồ thôi, lấy xong sẽ đi ngay. Dù gì ông cũng không muốn dây dưa với họ nữa."
Bảo Châu cười nhẹ: "Cảm ơn ông nội. Mọi người mau vào đi!"
Nói xong, cô bé đẩy cửa bước vào nhà, nhóm người phía sau cũng theo vào.
"Bố, mẹ! Ông nội, chú và chị Chiêu Chiêu đến rồi!" Bảo Châu lớn tiếng gọi.
Trong nhà, không khí vẫn còn âm u sau trận cãi vã dữ dội giữa Tần Thành và Thảo Hoa.
Từ khi biết tin ông nội Tần cương quyết đòi lại sổ tiết kiệm, còn tuyên bố nếu không trả thì sẽ gặp nhau ở tòa án, Tần Thành thực sự hoảng sợ.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!