Lục Trầm trầm giọng đề xuất: "Vậy thì cô kiện họ."
Dương Cúc lập tức lắc đầu, gần như phản xạ: "Không được! Làm gì có chuyện con dâu đi kiện bố mẹ chồng? Xã hội này ai mà chẳng coi trọng danh tiếng? Chồng tôi mới mất chưa bao lâu, nếu tôi kiện bố mẹ anh ấy, chắc chắn bị người ta mắng chết. Mà có khi anh ấy ở dưới suối vàng cũng không nhắm mắt nổi."
Tần Chiêu Chiêu thở dài. Cô hiểu suy nghĩ ấy. Ở thời đại này, danh tiếng quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Một khi bị gán cho cái mác "đứa con dâu bất hiếu", dù có lý đến đâu cũng coi như xong.
Lục Trầm cũng gật đầu đồng tình. Nếu có thể giải quyết hòa bình thì nên thử, chỉ khi nào không còn cách nào khác mới nhờ đến pháp luật.
Anh nhìn Dương Cúc, chậm rãi hỏi: "Vậy sau này cô định thế nào? Cứ để họ bám riết mãi vậy sao?"
Dương Cúc ngẩn người. Một lúc sau, cô lắc đầu, giọng đầy bất lực: "Bây giờ tôi cũng không biết phải làm sao..."
Tần Chiêu Chiêu mím môi. Cô vốn là người thẳng thắn, không chịu nổi cảnh bị bắt nạt, càng không thể khoanh tay đứng nhìn một người phụ nữ yếu đuối bị chèn ép đến đường cùng.
Nếu hiểu biết một chút về pháp luật có thể giúp ích được cho Dương Cúc, cô nhất định sẽ giúp.
Nghĩ vậy, cô nói: "Tôi muốn gặp bố mẹ chồng và anh cả chồng cô. Xem thử đám người kia vô liêm sỉ đến mức nào mà ngang nhiên chiếm nhà người khác, còn muốn đuổi chủ nhà đi?"
Tần Chiêu Chiêu bình tĩnh nhìn Dương Cúc, chậm rãi nói:
"Không muốn nhờ pháp luật thì chỉ còn cách ngồi lại nói chuyện với nhà chồng cô. Cố gắng thương lượng sao cho cả hai bên đều có thể chấp nhận được. Nếu họ vẫn cứ đòi cả nhà lẫn tiền của cô, vậy thì không còn gì để nói nữa, pháp luật sẽ giúp cô bảo vệ quyền lợi của mẹ con cô."
Lục Trầm gật đầu, đồng tình với quan điểm của vợ.
"Rất có lý."
Dương Cúc thở dài, nét mặt vẫn đầy lo lắng:
"Nhà chồng tôi tham lắm. Tôi có thể đưa cho họ những gì họ đáng được hưởng, như tiền trợ cấp của chồng tôi. Nhưng ngoài số đó ra, tôi không muốn đưa thêm một đồng nào. Nếu như vậy thì e là sẽ không thỏa thuận được đâu."
Tần Chiêu Chiêu khẽ cười:
"Vậy thì đưa bọn tôi đến nhà cô. Tôi sẽ giúp cô nói chuyện với họ."
Dương Cúc kinh ngạc nhìn Tần Chiêu Chiêu, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
Thời buổi này, ai lại rảnh rỗi đi lo chuyện nhà người khác?
"Hai người thật sự sẵn lòng giúp tôi thương lượng với bố mẹ chồng sao?"
"Ừ." Tần Chiêu Chiêu gật đầu chắc nịch. Lục Trầm cũng không có ý định từ chối.
Nhận được câu trả lời của hai người, khuôn mặt u ám của Dương Cúc cuối cùng cũng giãn ra. Cô mỉm cười, giọng nói cũng dịu hơn rất nhiều.
"Khánh Khánh, hôm nay mình không đi xem phim nữa, được không con? Cô và chú Lục sẽ về nhà chúng ta."
Quách Khánh Khánh tuy nhỏ tuổi nhưng rất hiểu chuyện.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!