Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ

"Vẫn là Lục Trầm của chúng ta chu đáo nhất. Mau vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm."

Bà nhìn thế nào cũng thấy con rể thuận mắt hơn cả con trai ruột.

Vừa bước đi, Tần Chiêu Chiêu vừa hỏi:

"Mẹ, ông bà nội có làm phiền bố mẹ không?"

Lý Lệ Hoa cười:

"Không đâu. Lần này họ đến đây, thay đổi nhiều lắm. Xem ra, cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt rồi."

Tần Chiêu Chiêu khẽ gật đầu.

Ông bà nội nghĩ thông suốt là tốt nhất. Gia đình hòa thuận, không còn bị chú thím hai xúi giục gây chuyện nữa.

Tần Chiêu Chiêu cũng muốn giữ hòa khí với ông bà nội, nên so với lúc mới gặp, cô cảm thấy họ có phần dễ gần hơn.

Ông cụ Tần chủ động muốn bế An Ninh. Lục Trầm mỉm cười, nhẹ nhàng đặt con vào vòng tay ông nội. An Ninh không hề lạ lẫm, đôi mắt tròn xoe, long lanh nhìn ông cố.

Ông cụ Tần khẽ cười, hỏi: "Ông nghe nói cháu biết gọi bố mẹ, ông bà nội rồi à?"

"Biết rồi." Lục Trầm vui vẻ đáp.

"Thế có biết gọi cụ cố không?"

"Bọn trẻ còn nhỏ quá, chưa nói được những từ khó như thế đâu ạ." Tần Chiêu Chiêu giải thích.

Tần Trung cũng cười cười tiếp lời: "Chiêu Chiêu nói đúng đấy, chúng nó còn chưa gọi được ông bà ngoại nữa mà. Giờ mới chỉ biết gọi bố mẹ, ông bà nội thôi."

"Bọn trẻ thế này là giỏi lắm rồi." Bà cụ Tần chậm rãi nói, ánh mắt hiền từ. "Lúc nhỏ bố nó thông minh thế mà cũng phải hơn bảy tháng mới biết gọi bố. Chú hai nó thì tận một tuổi vẫn chưa nói được gì."

Ông cụ Tần cười ngượng, thở dài: "Ha ha ha, đúng là tôi không rành mấy chuyện này."

Lần đầu tiên kể từ khi có ký ức của thân thể này, Tần Chiêu Chiêu mới cảm thấy ông bà cụ không đến mức khó chịu như trước. Dường như, khoảng cách giữa cô và họ đã thu hẹp một chút.

Không khí trong nhà hòa thuận hẳn. Bố mẹ, ông bà nội đều vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng. Cảm giác này thoải mái hơn rất nhiều so với những ngày chìm trong oán hận.

Tuyết cứ rơi mãi không dứt. Cả nhà ngồi quây quần bên nhau, ăn chút đồ vặt, trò chuyện. Một bức tranh gia đình ấm áp giữa trời đông lạnh giá.

Tần Chiêu Chiêu và Lục Trầm quyết định ở lại một đêm.

Sáng hôm sau, tuyết đã ngừng rơi, nhưng ngoài trời lạnh buốt. Khi mở cửa bước ra, tuyết đã phủ dày đến tận bắp chân.

Tần Trung nhìn bãi tuyết trắng xóa trước sân, hít sâu một hơi: "Lâu lắm rồi mới có trận tuyết dày thế này. Tuyết rơi báo hiệu năm được mùa, chắc chắn năm nay sẽ thuận lợi."

Những người trong khu gia đình nhà máy dệt đều lục tục kéo ra khỏi nhà, tay cầm xẻng sắt, chổi lớn, cùng nhau dọn tuyết. Không khí nhộn nhịp vô cùng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!