Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Chương 1446

Hắn không thắng một ván thì lòng không thể ổn định được, hai ván trước còn có thể giải thích là hắn ta thất thần, nhưng ba ván sau thì sao? Rõ ràng hắn rất nghiêm túc hạ cờ nhưng vì sao vẫn thua đến rối tinh rối mù.

“Đừng nói một câu, chính là mười ván ngươi cũng không thắng được, đây không phải ngươi đang chơi cờ, ngươi hoàn toàn là làm theo sách dạy đánh cờ, chung quy lại không hề có sát khí và lòng hăng hái.” Phượng Khương Trần không nể mặt Thôi Hạo Đình chút nào, sắc bén phê bình.

Xem cờ như xem người, Thôi Hạo Đình và Cẩm Lăng đều là quý công tử được đại gia tộc của Thế gia nuôi nấng, đều tao nhã, cao quý và lễ độ, nhưng Cẩm Lăng lại nhiều hơn Thôi Hạo Đình một phần sinh khí, nhiệt tình yêu thương sinh mạng. Thôi Hạo Đình này không phải là người thiếu niên mà rõ ràng là một đại thúc trung niên đội lốt da thiếu niên, không có chàng trai nào lại hết sức lông bông và bừa bãi, sống được với dáng vẻ già nua nặng nề như vậy.

Cái tuổi này nên là chàng trai không biết ưu sầu, khí phách hùng dũng oai vệ của thời niên thiếu chứ không phải suốt ngày mưu đông toán tây, tính toán xem ai có giá trị lợi dụng.

“Đã hết hăng hái rồi sao?” Thôi Hạo Đình thu dọn quân cờ trên tay rồi dừng lại, hai ngón tay kẹp quân cờ ở trước mặt của mình: “Mấy năm nay vẫn triền miên trên giường bệnh, ta quả thực đã không còn lòng hăng hái và tinh thần phấn chấn, thậm chí không có khát vọng sinh tồn.”

Nếu như không phải ngoài ý muốn đi tới Đông Lăng, gặp được Phượng Khương Trần, lúc này hắn ta chắc đã chết ở Thôi gia trang một cách thượng đẳng.

“Cho dù là lúc nào cũng không được từ bỏ khát vọng, giống như ngươi, sống còn có ý nghĩa sao? Như ngươi còn tới tìm ta chữa bệnh, còn không bằng tìm một nơi non xanh nước biếc chờ chết là được rồi.” Phượng Khương Trần bưng một cốc trà lên, ăn hai miếng điểm tâm.

Tâm tình tốt chỉ có thể làm tạm thời quên đi cơn đói mà không cách nào để cho bản thân thật sự không đói bụng, Phượng Khương Trần rất chăm chú ăn Thôi Hạo Đình lại đang chìm trong suy nghĩ, suy nghĩ ý nghĩa câu nói của Phượng Khương Trần, tự hỏi bản thân đi theo con đường của công tử nhà họ Thôi có phải là sai rồi không.

Thôi Hạo Đình rất muốn chăm chú, suýt nữa là thể hiện dáng vẻ của người trầm tư.

Một khắc đồng hồ sau, Phượng Khương Trần đã ăn no, Thôi Hạo Đình cũng đã suy nghĩ xong, Thôi Hạo Đình không nhanh không chậm phân biệt xong quân cờ, đưa cờ màu trắng tới trước mặt của Phượng Khương Trần: “Chúng ta chơi một ván nữa.”

Tuy nói là ăn no nhưng Phượng Khương Trần không còn sức lực hạ một ván cờ nữa, thật ra nàng không thích chơi cờ lắm, đánh cờ quá hao tổn tinh thần, mà nàng lại không thích thua, vậy nên càng hao tổn tinh thần.

Trước là vì an ủi bệnh nhân, bây giờ thì…

Muốn nàng Phượng Khương Trần chơi cờ thì phải trả giá thật lớn.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!