Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Y Trở Lại (Thần Y Thấu Thị) - Ngô Bình

Ngô Bình: "Binh lính trong thành này, có bao nhiêu người nghe lời ngươi?"

Phương Ngọc Thành: "Có 30 vạn quân phòng thủ, trong tay ta có khoảng 100,000 người. Nhưng tướng quân yên tâm, sáu tháng nay ta đã tích cực chuẩn bị, ta đã sớm hạ lệnh cho người bỏ thuốc vào thức ăn, đêm nay bọn họ sẽ ngủ rất say. Nửa canh giờ nữa ta sẽ dẫn người mở cổng đón quân của tướng quân tiến vào!"

Ngô Bình cười nói: "Ngươi là trung thần của triều đình, triều đình nhất định sẽ không đối xử tệ với ngươi."

Thế là hai bên thỏa thuận về thời gian, Ngô Bình quay về điều động quân đội.

Nửa canh giờ sau, cổng thành mở rộng, hai mươi vạn quân của Ngô Bình dễ dàng tiến vào thành!

Chẳng bao lâu, hai vị tướng thủ thành bên cạnh Chu Nguyên Long đã nhận ra, tuy nhiên, họ vừa roi khỏi san đã bị Ngô Bình khống chế, nga xuống đất bất tỉnh!

Ngày hôm sau, khi toàn bộ binh lính tỉnh dậy, họ phát hiện cờ đã đổi thành cờ của triều đình, mà trên cổ họ lại bị kề một thanh đao thép.

"Ai đầu hàng sẽ không bị giết!" Giọng nói của Ngô Bình vang vọng khắp Tam Thủy Quan.

Nhiều người trong số này là những tướng lĩnh đầu hàng, một số vốn là tiểu nông và thương nhân. Không ai trong số họ sẵn sàng liều mạng nên tất cả đều đầu hàng và phục tùng triều đình.

Khi tin tức truyền ra, Lâm Phụ Quốc và Ngụy Bá Hiền đều rất ngạc nhiên. Ngô Bình cũng không gặp nhiều khó khăn ở Tam Thủy Quan sau đó đi cầu cứu Lâm Phụ Quốc như những gì họ đã đoán trước, anh thực sự đã dễ dàng giành được cửa ải nguy hiểm ngàn năm này!

Hoàng đế vui mừng khôn xiết, ban chiếu chỉ khen ngợi Ngô Bình, phong anh làm Trấn Nam đại tướng quân nhất phẩm, chỉ huy 500.000 quân. Còn thưởng cho anh rất nhiều vàng, bạc châu báu.

Đung như Ngo Bình dự đoan, sau khi anh chien thang, Nguy Ba Hien cung nhìn thấy khả năng phi thường của anh, vì vậy Ngụy Xung, người vừa được thả ra, lại xuất hiện trong doanh trại của Ngô Bình.

Lần này Ngụy Xung lại mang đến phần thưởng mà Ngụy Bá Hiền thu được từ hoàng đế, trị giá ba mươi vạn lượng vàng!

Gặp lại Ngô Bình, Ngụy Xung khách sáo hơn nhiều, vẻ mặt nịnh nọt nói: "Ngô đại tướng quân, chúc mừng ngài thắng được Tam Thủy Quan, hoàng thượng bệ hạ rất vui mừng!"

Ngô Bình cười nói: "Đây là trách nhiệm của ta, Ngụy tổng quản còn có gì muốn nói sao?"

Ngụy Xung cười nói: "Cha nuôi bảo ta nói với đại tướng quân, việc của đại tướng quân chính là việc của ông ấy, sau này nếu đại tướng quân có yêu cầu gì, chỉ cần tìm ông ấy, ông ấy sẽ cố gắng hết sức."

Sau khi nghe những lời này, Ngô Bình hiểu rằng vị trí của anh trong triều đình đã ổn định, cả Lâm Phụ Quốc và Ngụy Bá Hiền đều sẽ không xúc phạm anh, thay vào đó hết người này đến người khác sẽ nịnh bợ anh vì anh đã có khả năng ảnh hưởng đến tình hình trong triều.

Ngô Bình nói: “Xin hãy trả lời Ngụy tổng quản, nếu ông ấy cần ta làm gì, ta cũng sẽ cố gắng hết sức."

Ngụy Xung vui mừng khôn xiết, nói: "Cha nuôi nói sau khi vượt qua Tam Thủy Quan sẽ đến được vùng đất trù phú Nam Quốc, đến lúc đó liệu có thể để người của ông ấy chiếm một hai thành trong đó không?"

Ngô Bình hiểu rằng Ngụy Bá Hiền lo lắng rằng người của Lâm Phụ Quốc sẽ chiếm hết tất cả các thành và kiểm soát đường Nam Giang giống như họ kiểm soát đường Đông Lâm.

Anh lập tức nói: "Đây chỉ là việc nhỏ thôi, đến lúc đó ngươi chỉ cần nói cho ta biết một tiếng."

Ngụy Xung biết nhiệm vụ này đã hoàn thành, cười nói: "Cám ơn Ngô đại tướng quân!"

Sau khi chiếm được Tam Thủy Quan, Ngô Bình biết Chu Nguyên Long nhất định sẽ phái quân tới giành lại, nên anh lập tức sai Phương Ngọc Thành huấn luyện quân đội, chuẩn bị chiến tranh. 200.000 quân của anh, cộng với 300.000 quân trong thành, tướng sĩ trong tay anh đã có tới 500.000 người.

Tam Thủy Quan nắm trên ba con sông, cũng có ba cửa thành, lần lượt quay về ba hướng, trong đó có một bên đối diện với triều đình, một bên đối diện với Chu Nguyên Long, một bên còn lại đối mặt với một thế lực cát cứ mạnh hơn.

Trên lầu cổng thành, Ngô Bình đang ngồi trên ghế xếp, uống trà và ăn điểm tâm, bên cạnh có vài vị tướng của Tam Thủy Quan, anh hỏi một người trong số họ: "Ta nghe nói Chu Nguyên Long khá tốt bụng, không làm hại dân chúng mà còn cho họ đất đai và tài sản, chuyện này có đúng không?"

Mấy vị tướng quân nhìn nhau, người được hỏi nói: "Đại tướng quân, đây chỉ là thủ đoạn tuyên truyền thôi. Chu Nguyên Long tự xưng là Thanh Thiên Đại Đế đóng đô ở Nam Đô. Sau khi lập đô, hắn chỉ tập trung vào việc ăn uống, vui chơi. Hắn còn tuyển chọn hơn 10000 thiếu nữ xinh đẹp trong dân gian để ngày đêm cùng hắn mua vui. Vị Thanh Thiên Đại Đế Chu Nguyên Long này đã hơn nửa năm chưa ra khỏi cung, dù sao trong cung có vô số mỹ nữ, vô số thức ăn ngon và trò vui, hắn căn bản không muốn ra ngoài."

Một vị tướng quân khác: "Dưới quyền Chu Nguyên Long có tám vị tướng mạnh mẽ và mười hai vị thiên vương. Mỗi người bọn họ chiếm một mảnh đất, thu thuế rất cao, tham hưởng thụ. Người thân, bạn bè và cấp dưới của họ dùng quyền lực để đàn áp người lương thiện khắp nơi. Họ cướp người, đất đai, đồ vật, không thích ai thì lập tức rút đao giết chết người đó. Khắp đường Nam Giang, phụ nữ không dám ra đường, cửa hàng không dám mở cửa, nông dân không dám làm ruộng, người dân thực sự rất khốn khổ!"

Ngô Bình: “Vậy là cuộc sống của người dân địa phương còn tệ hơn cả khi triều đình cai trị."

Một vị tướng nói: "Mặc dù triều đình cũng có khuyết điểm, nhưng vẫn có một số điểm mấu chốt cơ bản có thể giữ cho dân sống sót. Nhưng những người này căn bản không có điểm mấu chốt, không tuân theo quy tắc, làm sao dân chúng có thể chịu đựng được!"

Ngô Bình sai người mở bản đồ ra và phát hiện ra rằng xa hơn về phía nam từ Tam Thủy Quan là một toà thành tên là Trấn Thủy, đây là địa điểm quan trọng thứ hai được Chu Nguyên Long cho binh lính canh giữ nghiêm ngặt, với 250.000 quân phòng thủ. Tuy nhiên, sau khi Tam Thủy Quan bị phá vỡ, số lượng quân phòng thủ ở thành Trấn Thủy nhanh chóng tăng lên 350.000, và con số này vẫn đang tăng lên.

Ngô Bình chỉ vào thành Trấn Thủy, nói: "Đêm nay chiếm Trấn Thủy!"

Một vị tướng quân nói: "Tướng thủ vệ của thành Trấn Thủy là Hô Diên Uy, một trong tám mãnh tướng, một cường giả ở cảnh giới Phá Ấn tầng thứ 20."

Ngô Bình nghe xong, cũng không có coi trọng, nói: "Chỉ là cảnh giới thứ 20, không có gì đáng lo ngại!"

Vào ban đêm, Ngô Bình chỉ mang theo 100.000 quân tinh nhuệ, hành quân trong đêm đến dưới thành Trấn Thủy. Anh cưỡi bạch mã, ngẩng đầu nhìn lên, đứng trên lầu cổng thành là một vị tướng mặt đen, tay cầm một cây thương, lạnh lùng nhìn anh.

Ngô Bình rút ra Đồ Long đao trong lòng, lớn tiếng nói: "Người trên thành là Hô Diên Uy?"

"Đúng là ta, ông nội của ngươi!" Đối phương cười lớn.

Ngô Bình hừ một tiếng, tiến lên một bước, hóa thành một người khổng lồ cao 300m, thanh Đồ Long đao trong tay cũng biến thành một thanh đao khổng lồ, chém xuống đầu.

Ánh đao khổng lồ lạnh lẽo đánh vào trận pháp phòng thủ thành, trận pháp trong nháy mắt sụp đổ. Sau đó, ánh đao kia thu nhỏ lại dài khoảng ba mét và đánh vào người của Hô Diên Uy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!