Chu Ác Hổ nắm chặt nắm đấm, thấp giọng nói: "Huynh đệ, chuẩn bị ra tay!"
Ngô Bình đe vai han lại, cười nói: "Đừng hoang sợ, chỉ là may tên lính mà thôi."
Khi cả nhóm người kia đến gần, người cưỡi ngựa hỏi: "Đến từ đâu?"
Ngô Bình cười nói: "Chúng ta nghe nói đến danh tiếng của Nhân Vương đã lâu, chúng ta tới đây để nương nhờ Nhân Vương."
Người này rất vui vẻ, cười nói: "Ừm, các ngươi đúng là biết tốt xấu. Được rồi, đi theo ta, ta sẽ sắp xếp vị trí cho các ngươi!"
Ngô Bình nói: "Vị quân gia này, hai người chúng ta đều là cao thủ, hy vọng có cơ hội gặp mặt Nhân Vương."
Người này cười lạnh một tiếng: "Nhân Vương là người mà ngươi muốn gặp là có thể gặp sao?"
Ngô Bình giơ tay đánh ra một chưởng, một lực rõ ràng từ một chưởng này đập vào bức tường đối diện, bức tường kia sụp đổ, bụi đất bay tứ tung.
Đối phương sửng sốt, hét lớn: "Ngươi là cao thủ cảnh giới Phi Phàm!"
Cảnh giới Phi Phàm, sức mạnh phóng ra ngoài, có thể tấn công kẻ thù từ xa.
Ngô Bình: "Thực lực của ta cũng khá tốt đúng không? Ta có thể gặp Nhân Vương được không?"
Người này biết Ngô Bình có thực lực mạnh mẽ, tuyệt đối không được đắc tội, nếu không người ta có thể dùng một chưởng giết chết hắn, nên cười toe toét nói: "Các hạ có võ công rất lợi hại, Nhân Vương nhìn thay nhat định se thích. Ta lập tức dẫn đường cho hai người, mời!"
Hắn cũng không dám cưỡi ngựa, dắt ngựa dẫn đường cho Ngô Bình và Chu Ác Hổ.
Đi qua mấy con phố liền đến một quân doanh, hắn nói: "Hai vị, Nhân Vương đang ở một tòa thành khác, chúng ta phải cưỡi ngựa tới đó, quãng đường không gần, chúng ta phải đi ít nhất hơn một ngày."
Ngô Bình: “Chúng ta vừa mới đến, làm phiền ngươi chuẩn bị chút đồ ăn nước uống, nghỉ ngơi một lát rồi lên đường.'
Người này mỉm cười nói: "Được rồi, ta sẽ cho người chuẩn bị ngay."
Luc nay, mot vo quan trung niên bưoc ra, nguoi dẫn đường nhanh chong tiến lên nói vài câu, ánh mắt người võ quan này sáng lên, bước tới chắp tay nói: “Võ công của các hạ thật lợi hại, xin hỏi xưng hô như thế nào?"
"Ngô Bình."
"Chu Ác Hổ."
“Ngô công tử, Chu công tử, rất vui được gặp hai vị." Võ quan ngồi xuống: "Tại hạ là doanh chủ đóng quân ở thành này, Liễu Phi Long."
Ngô Bình: "Liễu doanh chủ, nghe nói triều đình đang toàn lực tấn công Nhân Vương, không biết tình hình trận chiến thế nào?"
Liễu Phi Long: "Nhân Vương chỉ huy giỏi, đánh đến bọn chó triều đình tan rã!"
Ngô Bình không tin một lời, cười nói: "Thật đáng mừng."
Trò chuyện một lúc, có người mang đồ ăn thức uống đến, Liễu Phi Long đích thân tiếp khách. Sau vài ly rượu, Liễu Phi Long đột nhiên thở dài, nói: "Ngô công tử, trên núi Kê Công ở phía bắc thành, có một tên thổ phỉ hung ác tên là Nghiêm Thu Sơn, han rất mạnh mẽ và khó đối phó. Huynh đe chung ta tan công ba lần đều bị đánh bại. Mỗi lần, Nghiêm Thu Sơn vừa xông lên đã giết chỉ huy của chúng ta."
Ngô Bình nghe ra được đối phương đang muốn nhờ anh giúp đỡ, nhưng anh lại không có hứng thú, nói: "Vậy mời Nhân Vương phái cao thủ tới đây."
Liễu Phi Long cười "haha": "Ngô công tử, ngài xem có thể giúp ta đối phó Nghiêm Thu Sơn không? Sau khi sự tình giải quyết xong, ta nhất định sẽ báo cáo Nhân Vương, để hắn phong cho ngài một chức quan. Bằng cách này, Ngô công tử có thể có được chỗ đứng trong địa bàn của Nhân Vương."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!