"Chú Sở, người mà chu nói đứng sau lưng bọn họ rốt cuộc là ai?" Diệp Phàm thắc mắc.
"Cái này ta cũng không rõ lắm, chỉ là trước đây từng nghe cha cậu nhắc tới, nói sau lưng Ngũ Đại Cổ Tộc còn có hắc thủ, và có liên quan đến việc Diệp Tộc diệt vong năm xưa." Sở Phù Đồ nói.
Nghe thấy lời này, ánh mắt Diệp Phàm ngưng lại, trừng mắt nhìn người của Ngu Dại Co Toc, lẩm bẩm: "Chang le kẻ đứng sau chung chính la hung thủ thực sự tiêu diệt Diệp Tộc?"
Vút!
Đột nhiên, thân hình Diệp Phàm chuyển động, xuất hiện trước mặt lão tộc trưởng Bạch tộc Bạch Hạo, một tay bóp chặt họng lão lạnh lùng quát: "Nói, kẻ đứng sau các người rốt cuộc là ai?"
"Muốn biết?" Bạch Hạo lạnh lùng nhìn hắn.
"Nói." Diệp Phàm quát lạnh, tay siết chặt cổ đối phương, sát khí kinh hồn bao trùm lấy lão.
'Đợi xuống địa ngục đi, ta sẽ nói cho ngươi biết." Bạch Hạo đột nhiên gào lên, rồi trên người lão bất ngờ bộc phát một luồng hơi thở hãi hùng, cơ thể phình to nhanh chóng.
'Không ổn, lão muốn tự bạo, mau lùi lại." Sở Phù Đồ biến sắc, quát lớn với Diệp Phàm.
Diệp Pham cũng biến sắc định lùi lại, nhưng Bạch Hao lại dữ tợn nắm chặt lấy tay hắn, gầm lên: "Cùng đi chết đi.'
Âm!
Trong nháy mắt, cơ thể Bạch Hạo nổ tung, một luồng lực lượng hủy thiên diệt địa như núi lửa phun trào quét ra, lan tỏa về phía toàn bộ đại lục Thiên Uyên. Giây phút này, vị tộc trưởng tiền nhiệm Bạch tộc đã trực tiếp dùng thủ đoạn tự bạo, lực lượng ngút trời bộc phát, trực tiếp phá hủy hoàn toàn đại lục Thiên Uyên.
Lúc này, Sở Phù Đồ ra tay bảo vệ Sở Cửu Ca và Tần Ngọc Khanh, còn bọn người Đạm Đài Nhạc cũng thi nhau ra tay chống đỡ khí thế hãi hùng này.
Âm ầm ầm ...
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng trời đất. đại lục Thiên Uyên - một tinh cầu cấp 8, trực tiếp bị hủy diệt hoàn toàn trong cuộc tự bạo này, không còn tồn tại. Cú tự bạo của Bạch Hạo không chỉ hủy diệt một thế giới, mà còn gần như quét sạch toàn bộ cường giả của Ngũ Đại Cổ Tộc và các thế lực phụ thuộc, bao gồm cả bốn vị lão tộc trưởng còn lại vốn đã bị trọng thương, giờ đối mặt với cú tự bạo của Bạch Hạo, căn bản không có lực chống đỡ, thi nhau bị tiêu diệt. Luồng năng lượng tự bạo này kéo dài hơn nửa giờ mới dần tan đi.
Lúc này, Sở Phù Đồ và những người khác đều đứng trong tinh không, tận mắt chứng kiến sự hủy diệt của đại lục Thiên Uyên.
"Tiểu Phàm ... " Tần Ngọc Khanh lo lắng gào lên. Sở Cửu Ca và Đạm Đài Minh Nguyệt ở đẳng xa sắc mặt cũng liên tục thay đổi.
Thằng nhóc đó xem ra xong đời rồi." Đạm Đài Phù Đồ thản nhiên nói. Trong khi đó, Cửu Thiên Huyền Nữ ở gần đó lẩm bẩm: "Cuối cùng cũng chết rồi sao?"
Ngay khi tất cả mọi người đều nghĩ Diệp Phàm đã chết chắc, thì từ trong tinh cầu vừa nổ tung, một luồng sáng bắn vọt ra, đó là một tòa bảo tháp. Tòa tháp này chính là Tháp Thương Khung.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!