Âm !!!
Theo luồng tinh thần lực bộc phát từ mộ bia Diệp Hồn Thiên xông thẳng vào não hải của Diệp Phàm, linh hồn hắn lập tức chấn động dữ dội, sau đó liền hoàn toàn mất đi ý thức.
Đến khi hắn tỉnh lại lần nữa, lại phát hiện bản thân đang đứng trong một thế giới xám xịt mờ mịt.
“Đây là nơi nào?"
Diệp Phàm nhìn khung cảnh xám tro không thấy điểm cuối này, mày nhíu chặt, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
"Nơi đây là tinh thần thế giới của ta!"
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang vọng bên tai hắn.
Ánh mắt Diệp Phàm quét nhanh, quát lên: "Ai?"
Vút!
Ngay sau đó, một thân ảnh như quỷ mị xuất hiện trước mặt hắn. Người này mặc hắc bào, tóc dài xõa vai, ngũ quan lạnh lùng, đôi mắt đen kịt như mực tựa hai hố đen, dường như có thể thôn phệ tâm thần người khác.
"Ngươi là ai?"
Diệp Phàm nhìn người kia, mày nhíu chặt, toàn thân đề phòng.
"Ta chính là tiên tổ của ngươi - Diệp Hồn Thiên!"
Người kia lạnh nhạt nói.
"Ngươi là Toc trưởng Diệp Hồn Thiên?"
Trong mắt Diệp Phàm lóe lên vẻ kinh ngạc. Đối phương lạnh giọng đáp: "Sao? Không giống ư?"
“Không phải ... "
Diệp Phàm lắc đầu, rồi hỏi: "Ngươi vẫn còn sống sao?"
“Ngươi thấy bây giờ chỉ là một đạo tinh thần tàn niệm của ta mà thôi!"
Diệp Hồn Thiên lạnh lùng đáp.
Nghe vậy, trong lòng Diệp Phàm chấn động mạnh. Hắn không ngờ chỉ một đạo tinh thần tàn niệm thôi mà đã chân thực đến mức khiến hắn tưởng như người trước mặt là chân thân.
“Hậu bối Diệp Phàm, bái kiến tiên tổ!"
Ngay sau đó, Diệp Pham cui người hành lễ trước Diệp Hồn Thiên.
"Không ngờ hậu duệ Diệp tộc ngày nay lại có người sinh ra được Vô Đạo huyết mạch của tiên tổ. Tư chất của ngươi quả thực không tệ!"
“Chỉ tiếc linh hồn của ngươi quá yếu, tinh thần lực càng là không đủ. Tiếp theo đây, ta sẽ truyền thụ cho ngươi Hồn Thiên Thuật của ta!"
“Hãy nhớ kỹ, con đường tu hành không chỉ dựa vào việc nắm giữ thiên địa chi lực mới có thể trở nên cường đại. Tinh thần lực cường đại, đồng dạng cũng có thể vô địch thiên hạ!"
Diệp Hồn Thiên nhìn Diệp Phàm, trực tiếp nói.
Âm !!!
Trong nháy mắt, Diệp Hồn Thiên giơ tay điểm một cái về phía Diệp Phàm. Một đạo quang mang lập tức xông thẳng vào linh hồn hắn. Diệp Phàm khẽ nhắm mắt, bắt đầu lặng lẽ lĩnh ngộ.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Bất tri bất giác, mấy tháng đã qua.
Trong Thiên Đế Giới, trước mộ bia Diệp Hồn Thiên, Diệp Phàm ngồi xếp bằng tại chỗ, hai mắt nhắm nghiền, đã mấy tháng trời không hề nhúc nhích.
Âm ầm ầm !!!