Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)


Nhưng khi Hồn Lực bành trướng phun trào, sắc mặt tất cả mọi người đại biến, một kích này tuyệt đối không phải Chiến Hoàng cảnh có thể ngạnh kháng.

- Đây là Chưởng thứ hai!

Thanh âm Nam Cung Vũ băng lãnh vang lên, toàn bộ đột nhiên biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa bá đạo chưởng cương đã đánh vào phía trên lồng ngực Bàn Tử.

Ầm! Bàn Tử cảm giác bị một tòa núi cao đập trúng, cả người bay ngược ra, máu tươi trong miệng cuồng phun, hổ khẩu chấn đau, lục phủ ngũ tạng xốc lên không thôi, nhiều chỗ xương cốt bị vỡ nát.

Bay ra hai mươi, ba mươi trượng về phía sau, sau lại nằng nặng nện ở trên đường phố, Hỏa Vân Thạch bị nện nhão nhoẹt, biến thành phế tích.

Nam Cung Vũ đứng chắp tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm bụi bặm nơi xa.

Tất cả những người khác cũng đều nín thở ngưng thần nhìn, muốn trước tiên biết rõ sống chết của Bàn Tử.

- Khụ khụ ~

Đúng lúc này, tiếng ho khan từ trong bụi bậm truyền đến, ngay sau đó một bóng đen lung la lung lay chậm rãi đi ra.

- Vậy mà không chết? Quả nhiên không hổ là Cửu Đế Tử!

Đám người hãi hùng khiếp vía, nếu là Chiến Hoàng cảnh hậu kỳ khác đoán chừng sớm đã ngay cả cặn cũng không còn.

Mà Bàn Tử vậy mà dựa vào bản thân, mạnh mẽ ngăn trở một kích này.

Bàn Tử chậm rãi đi đến trước người Nam Cung Vũ, lau đi máu tươi khóe miệng, thân thể mập mạp tại thời khắc này tựa như đang gánh vác một việc trọng đại.

Khoảng cách hai mươi, ba mươi trượng, hắn đi ròng rã thời gian nửa chén trà nhỏ, đám người đều lẳng lặng chờ đợi.

- Còn một chưởng.

Bàn Tử lần nữa đi tới trước người Nam Cung Vũ, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái, tựa như rốt cục có thể rời đi Nam Cung gia tộc mà cảm thấy vui vẻ.

Nhìn thấy nụ cười này, tâm tình Nam Cung Vũ dường như khó chịu như kim đâm, sau một khắc, hai mắt lần nữa biến huyết hồng, Hồn Lực càng thêm hùng hậu mà bành trướng hội tụ phía bên phải tay.

Cuồn cuộn Hồn Lực trong bốn phía bàn tay ngưng tụ thành một chưởng cương to lớn, một kích này so vừa mới một kích vừa nãy không biết cường đại gấp bao nhiêu lần.

- Nam Cung Đế Chủ, ngươi không xuống tay được sao? Muốn bản tôn giúp ngươi hay không?

Đột nhiên một đạo âm thanh phiêu miểu vang lên, trong giọng nói đều là đạm mạc cùng khinh thường.

- Ai đang nói chuyện?

Đám người giật mình, nhìn quanh bốn phía lại không thấy được bất luận bóng người nào.

- Ở nơi nào!

Đột nhiên, có người chỉ một tòa cung điện cao lớn nơi xa kêu lên.

Tại chỗ ngói lưu ly mạ vàng bên trên cung điện đang đứng ba đạo thân ảnh, cầm đầu là một nam tử trung niên, đại khái chừng bốn mươi tuổi, đứng ở đó tựa như cùng hư không hòa làm một thể.

Sau lưng hắn đứng một nam một nữ, nam tử anh tuấn thoải mái, nữ tử tú lệ thoát tục, hai người đại khái hai bốn hai lăm tuổi, nhưng khí tức trên người lại đáng sợ tới cực điểm.

Ba người ở trên cao nhìn xuống, quan sát phía dưới, trong mắt đều là vẻ ngạo nhiên, tựa như khổng tước kiêu ngạo cao cao tại thượng, coi thường tất cả.

- Một Chiến Đế, hai Chiến Hoàng đỉnh phong?

Hỏa Hoàng một mặt kinh ngạc nhìn ba người không trung, nam tử trung niên là Chiến Đế cường giả.

Hai thanh niên nam nữ lại là Chiến Hoàng đỉnh phong, hơn nữa cho người ta một loại cảm giác không nhiễm phàm trần khói lửa, trong lòng Hỏa Hoàng trong nháy mắt nghĩ đến cái gì, kinh ngạc nói:

- Chẳng lẽ là người Chiến Hồn Điện?

Tuổi còn trẻ mà đã là Chiến Hoàng đỉnh phong, cũng chỉ có chỗ đó mới có thể nắm giữ, chỉ là bọn hắn bình thường đều khinh thường đến Đế Triều khác, hôm nay làm sao lại xuất hiện ở nơi này?

- Nam Cung Đế Chủ, ba chưởng của ngươi chẳng lẽ còn muốn bản tôn động thủ sao? Ta sẽ không nói lần thứ hai.

Nam tử trung niên đột nhiên mở miệng lần nữa, coi thường Nam Cung Vũ.

Con ngươi đám người co rụt lại, nam tử trung niên là ai, hắn đây cũng quá bá đạo, ngươi cho rằng ngươi đang nói chuyện cùng ai, muốn chết sao?

Hai mắt Tiêu Phàm khẽ híp một cái, trong lòng sát khí nặng nề:

- Chẳng lẽ Nam Cung Vũ sở dĩ động thủ đối với Lão Nhị là bởi vì những người này?

Nghĩ vậy, Tiêu Phàm sát cơ nở rộ, nhưng lúc này thanh âm Túy Ông bên tai hắn vang lên:

- Không nên động thủ, bọn họ là người Vô Song Thánh Thành.

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!