Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)


Tại cuối con đường, chín đầu ngân sư hai cánh to lớn lôi kéo một cỗ chiến xa chậm rãi đi tới. Đứng phía trên chiến xa là một nam tử trung niên mặc kim sắc long bào, đầu đội bình thiên quan.

Nam tử trung niên hai tay vác lập, hắn mày kiếm mắt sáng, ánh mắt giống như thần kiếm sắc bén ra khỏi vỏ. Dáng người cao gầy thẳng tắp như tùng, khí vũ hiên ngang, bên trong vô hình tản ra một cỗ khí tức đáng sợ khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Bên cạnh trung niên nam tử có hai hàng cường giả thủ hộ, trên thân mỗi người phát ra khí tức đều là Chiến Hoàng cảnh không thể nghi ngờ.

Nhìn thấy điệu bộ này, liếc mắt ai cũng liền nhận ra thân phận nam tử trung niên, chính là Đại Ly Đế Chủ, Nam Cung Vũ.

- Bái kiến Đế Chủ.

Hai bên đường phố, tu sĩ Đại Ly Đế Triều nhao nhao quỳ một chân trên đất, đầu cũng không dám ngẩng lên.

- Đại Ly Đế Chủ?

Tiêu Phàm híp hai mắt, dù hắn gặp qua không ít cảnh tượng hoành tráng cũng bị khí thế Đại Ly Đế Chủ Nam Cung Vũ làm cho chấn kinh.

Bất quá Tiêu Phàm rất nhanh liền lấy lại tinh thần, sắc mặt khôi phục bình tĩnh, hắn rất muốn biết Đại Ly Đế Chủ Nam Cung Vũ đến nơi này là làm cái gì.

Quan Tiểu Thất, Ảnh Phong, Phong Lang bọn họ đứng bên người Tiêu Phàm, sẵn sàng trận địa đón địch, nếu như Nam Cung Vũ muốn gây bất lợi cho Tiêu Phàm, bọn hắn tuyệt đối sẽ không chút do dự xuất thủ.

Hơn nữa, có Túy Ông, lo lắng trong lòng bọn hắn cũng tiêu tán không ít, chí ít ngữ khí Nam Cung Vũ vẫn hết sức hiền lành.

Bàn Tử do dự một cái, cuối cùng vẫn cúi thân thể xuống, nói:

- Hài nhi gặp qua Phụ Đế.

Nam Cung Vũ nhìn Bàn Tử liếc mắt, cũng vẻn vẹn nhìn một chút, không có nói thêm cái gì, từ trên chiến xa đi xuống, xuất hiện cách Túy Ông không xa.

- Tiền bối, Ninh Đại Trưởng Lão dù sao cũng là Chiến Đế cảnh, tha cho hắn một mạng đi. Hắn chết, đối với Đại Ly Đế Triều là tổn thất rất lớn.

Nam Cung Vũ ngữ khí không kiêu ngạo không tự ti, mặc dù khẩn cầu nhưng cũng không có quá mức.

- Đại Ly Đế Triều ngươi cùng lão đầu có quan hệ gì?

Túy Ông thản nhiên nói, căn bản không đem Nam Cung Vũ để ở trong mắt, một bên Ninh gia cũng đã giết, còn sợ nhiều thêm một tên Đại Trưởng Lão Ninh gia?

Nam Cung Vũ ngữ khí trì trệ, trong lúc nhất thời không biết mở miệng như thế nào, lúc này mới nói:

- Không biết tiền bối như thế nào mới bằng lòng buông tha hắn?

Túy Ông không để ý đến Nam Cung Vũ, ngược lại nhìn về phía Tiêu Phàm nói:

- Đồ nhi ngoan, ngươi nói giết hay không?

Tiêu Phàm nhếch miệng, một mặt khó chịu, ngươi làm sư tôn lại không sợ đắc tội Nam Cung Vũ, trực tiếp giết đi, hỏi ta làm cái gì?

Bất quá nhìn thấy Túy Ông cười tủm tỉm, Tiêu Phàm trong nháy mắt biết rõ Túy Ông có ý đồ gì.

Ninh gia Đại Trưởng Lão là Chiến Đế cảnh, bản thân sợ sao?

Sợ! Đây là không hề nghi ngờ, không chỉ hắn sợ, tất cả mọi tu sĩ cấp thấp đều sợ, nhưng Tiêu Phàm sợ lại không phải thực lực bị đối phương chấn nhiếp, mà là hắn sợ đối phương ứng phó thân bằng hảo hữu của hắn.

Nếu như không giết Đại Trưởng Lão Ninh gia, bản thân có lẽ sẽ không chết, nhưng thân bằng hảo hữu của hắn thì sao?

Chỉ là, nếu như giết hắn mà nói, há không phải nói rõ bản thân sợ hắn, bởi vì hắn là Chiến Đế, liền đã sợ hắn?

- Lão sư, ngươi thật đúng là cho ta một vẫn đề khó, hơn nữa còn để ta ngay trước mặt nhiều người như vậy đắc tội cha Lão Nhị.

Trong lòng Tiêu Phàm cười khổ một tiếng.

Bất quá rất nhanh hắn liền khôi phục thanh minh, bởi vì hắn phát hiện phần lớn tất cả ánh mắt mọi người đều rơi trên người hắn.

- Giết!

Tiêu Phàm lạnh như băng nói ra một chữ. Vì thân bằng hảo hữu, Tiêu Phàm vẫn lựa chọn quyết định này, về phần phụ thân Nam Cung Vũ của Bàn Tử, đắc tội cũng đắc tội rồi, dù sao sự tình Nam Cung Thiên Dật hắn sớm muộn cũng sẽ biết rõ.

- Được, như ngươi mong muốn!

Túy Ông trên mặt cười, cười rất vui vẻ, tựa như đây chính là đáp án hắn muốn.

Sắc mặt Nam Cung Vũ biến băng lạnh, đáng tiếc, lúc hắn muốn ngăn cản thì Đại Trưởng Lão Ninh gia nơi xa đột nhiên kêu thảm một tiếng, toàn thân nổ tung, hóa thành một vũng máu.

Ninh Vực nơi xa bị dọa đến biến sắc, không chút do dự nhấc chân chạy, đáng tiếc Túy Ông cũng không cho hắn cơ hội, lấy tay vung lên, Ninh Vực kêu thảm một tiếng, thân thể đột nhiên nổ tung.

Lần trước Tiêu Phàm thả đi, lần này đã không cần thiết.

Chém giết Ninh Vực, Túy Ông chỉ thuận tay mà làm, chỉ lần này mà thôi.

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!