Đây có lẽ cũng là biện pháp duy nhất giúp giảm bớt tổn thất Ninh gia, không trốn tuyệt đối sẽ chết, đào vong, Tiêu Phàm cũng giết không được nhiều như vậy.
- Kiếm Chi Luật Động!
Tiêu Phàm nhìn một đám Chiến Hoàng Ninh gia bắt đầu chạy trốn, thần sắc cũng biến thành cực kỳ lạnh lùng, Tu La Kiếm trong tay trái nháy mắt rút ra, một dải lụa từ trong tầm mắt rất nhiều người lóe qua.
Sau một khắc, xung quanh mấy trăm trượng bên trong, rất nhiều tu sĩ cầm kiếm đột nhiên phát hiện kiếm trong tay hơi hơi rung rung.
- Kiếm ta xảy ra chuyện gì? Làm sao lại động?
Có người kinh hô ra, kiếm bọn hắn tựa như muốn phá không mà ra, rung động không thôi.
Thời khắc rung động càng có từng đạo từng đạo kiếm khí dập dờn mà ra, hướng về giữa sân kích xạ mà đến.
- Vạn Kiếm Quy Tông?
Lâu Ngạo Thiên lộ ra một tia kinh ngạc, con ngươi nhìn về phía Tiêu Phàm cũng tràn ngập một tia chiến ý.
- Đầu tiên là có Thiên Nhân Hợp Nhất, sau lại có Vạn Kiếm Quy Tông, thực lực Tiêu Phàm xác thực không đơn giản.
Sở Khinh Cuồng hít sâu một cái, con ngươi nhìn về phía Tiêu Phàm cũng hơi hơi biến hóa.
- Đây vẫn chỉ là bắt đầu.
Lâu Ngạo Thiên lắc đầu, mặc dù biết rõ Tiêu Phàm rất mạnh, nhưng hắn vẫn không coi Tiêu Phàm có thể chiến thắng.
Cho dù đối mặt Ninh Vô Thánh, hắn cũng nhất định phải xuất ra toàn bộ thực lực, dù sao Hoàng Phủ Chiến Hoàng không phải Chiến Hoàng đỉnh phong bình thường, mà đã lĩnh ngộ Tam Trọng Ý cảnh.
Hơn nữa, Ninh gia cực đại, khẳng định có Chiến Đế cường giả tọa trấn, một khi thật uy hiếp đến địa vị Ninh gia, những lão bất tử kia đoán chừng cũng sẽ nhảy ra.
Tiêu Phàm tất nhiên có thể tại Chiến Vương cảnh trung kỳ chém giết Chiến Hoàng cảnh trung kỳ, nhưng tại Chiến Hoàng cảnh trung kỳ tuyệt đối không có khả năng chém giết cường giả Chiến Đế.
Trước mặt Chiến Đế, dù là Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi, một ý niệm trong đầu Chiến Đế cảnh liền có thể khiến cho diệt vong.
Giết chết Ninh Vô Thánh căn bản không cách nào dao động Ninh gia, nhưng lấy tính cách Tiêu Phàm sẽ chỉ dừng bước tại cái chết Ninh Vô Thánh thôi sao?
Tuyệt đối sẽ không! Cho dù Tiêu Phàm có thể ẩn nhẫn, nhưng Ninh gia tuyệt đối không có khả năng buông tha cho hắn.
Một người trong vòng mấy tháng có thể từ Chiến Vương cảnh đột phá đến Chiến Hoàng trung kỳ, ai biết qua một hai năm có thể từ Chiến Hoàng trung kỳ đột phá đến Chiến Đế trung kỳ hay không?
Ninh gia tuyệt đối không dám đánh cược, cho nên nhất định phải đem Tiêu Phàm bóp chết trong nôi.
Ong ong ~ hồng hộc!
Ngay tại giờ phút này, vô số kiếm khí đột nhiên phóng ra quang mang sáng chói, vô số kiếm khí tàn phá hư không, những tu sĩ Ninh gia chạy trốn đó có không ít người bị kiếm khí xé nát, hóa thành vô số huyết nhục rơi xuống hư không.
Quỷ dị là, những kiếm khí kia không đâm vào cùng một chỗ, nhưng lại vô cùng lăng lệ, tựa như miêu tả lấy một bộ đường vân huyền ảo.
- Kiếm Văn?
Trong lòng Bắc Thần Phong kinh hãi không thôi, thật lâu không thể bình tĩnh:
- Ai, người so với người làm người ta tức chết, nhiều năm như vậy ta đều không đụng chạm đến cảnh giới đó, hắn ngắn ngủi mấy tháng vậy mà liền vận dụng vào kỹ thuật đánh nhau.
Một kiếm này cũng không phải là một kiếm bình thường, mà là Tiêu Phàm lĩnh ngộ Kiếm Văn dung nhập vào. Những kiếm khí này nhìn qua mặc dù cực kỳ bình thường nhưng tốc độ cực nhanh, hơn nữa góc độ xảo trá, căn bản không phải người bình thường có thể ngăn cản được.
Hơn nữa, tâm thần Tiêu Phàm có thể tùy ý khống chế tất cả kiếm khí, ý niệm đến chính là kiếm khí qua, bọn hắn làm sao có thể trốn được?
Không trung phát ra âm thanh thê lương thảm thiết, vẻn vẹn còn lại bảy mươi, tám mươi người, chạy trốn mười mấy hai mươi người, những người khác đều chết dưới một kiếm kia của Tiêu Phàm.
Đám người nhìn trợn mắt hốc mồm, trong miệng đủ để nhét cả quả trứng vịt.
Một kiếm vừa nãy chém giết hai Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong đã khiến kinh hãi thế tục, nhưng hiện tại hắn vậy mà một kiếm giết chết hơn sáu mươi Chiến Hoàng cảnh, việc này quá đáng sợ rồi.
Rất nhiều người đã đem hai chữ Tiêu Phàm xem như cấm kỵ, về sau tuyệt đối đừng đụng phải tên sát tinh này, quá biến thái, hoàn toàn không phải người.
Mười mấy người sắc mặt trắng bạch vô cùng, trên người cũng hoặc nhiều hoặc ít có chút vết kiếm, đám người cảm giác tay chân mỏi nhừ, trực tiếp xụi lơ trên mặt đất.
- Tiêu ~ Phàm ~
Ninh Vô Thánh triệt để tức giận, dùng hết toàn lực gào thét, mạch máu trên cổ trướng lên đỏ bừng, tựa như muốn nổ tung, quát lên:
- Nhận lấy cái chết!
Ninh gia chết hơn tám mươi Chiến Hoàng cảnh, vị trí gia chủ của hắn cũng tuyệt đối khó từ tội lỗi, nếu như giết không được Tiêu Phàm, vị trí gia chủ Ninh gia sẽ không còn là của hắn nữa.
Đương nhiên, Ninh Vô Thánh giờ phút này không nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn giết chết Tiêu Phàm, vì báo thù giết con cùng rửa cái nhục ngày hôm nay!
- Ngươi đã muốn chết, thành toàn cho ngươi.
Tiêu Phàm không sợ hãi chút nào, đạp chân xuống giống như một trận gió nhào về phía Ninh Vô Thánh.