Ở vị trí Cổ Thành có mấy đạo thân ảnh kích xạ mà tới, lúc tiến vào Cổ Thành, tất cả tu sĩ đều sẽ gặp được một cỗ áp lực thật lớn, mà rời đi Cổ Thành, cỗ kia áp lực cũng biến mất không thấy gì nữa.
- Là bọn Cửu Đế Tử!
Tu sĩ trên boong thuyền hoảng sợ nói, trong giọng nói mang theo sự không thể tưởng tượng nổi.
Không ít người biết bọn Bàn Tử tiến vào Thiên Cơ Tháp, hơn nữa Thiên Cơ Tháp đã sụp đổ, bọn Bàn Tử nên chết mới đúng, tại sao lại xuất hiện ở nơi này.
- Ha ha, ta biết các ngươi sẽ không chết.
Bạch Vũ đột nhiên cười lên ha hả, trong mắt có một tia hơi nước bốc hơi.
- Làm sao, ngươi trước đó chẳng lẽ coi là bọn hắn đã chết sao?
Hỏa Hoàng không hiểu nhìn xem Bạch Vũ.
Bạch Vũ mặc dù đem Nam Cung Thiên Dật diệt sát Nhược Lưu Thường sự tình nói một lần, nhưng sự tình bọn Tiêu Phàm tiến vào Thiên Cơ Tháp lại ngậm miệng không nói, bọn Hỏa Hoàng tự nhiên không biết.
Bạch Vũ gật đầu, vừa mới chuẩn bị nói cái gì, mấy đạo thân ảnh trong nháy mắt xuất hiện ở trên Phi Độ Chiến Thuyền.
Bàn Tử, Tiểu Minh, Quan Tiểu Thất, Phong Lang, Ảnh Phong, Lâu Ngạo Thiên, Sở Khinh Cuồng cùng Bắc Thần Phong, tám người tất cả đều xuất hiện, mấy người mấy ngày trước liền chạy tới biên giới Cổ Thành.
Chỉ là bọn hắn một mực chờ đợi đợi Tiêu Phàm, cho nên mới không có lên thuyền.
- Đồ nhi ngoan, Tiêu Phàm đâu?
Hỏa Hoàng nhìn đám người liếc mắt, lại không có phát hiện bóng dáng Tiêu Phàm, hắn rõ ràng Tiêu Phàm là đồ đệ Bắc Lão.
Nếu như Tiêu Phàm chết ở chỗ này, bản thân cùng Bắc Lão bàn giao như thế nào?
- Nam Cung Thiên Dật đâu?
Không đợi đám người trả lời, Hoa Hoàng hung quang bắn ra bốn phía, trong giọng nói đều là vẻ chất vấn, ánh mắt nhìn về phía Bàn Tử thập phần bất thiện.
- Chết!
Bàn Tử lãnh đạm nói ra, trên người phóng thích một cỗ Hoàng Giả khí thế cùng uy nghiêm, căn bản không thua với Hoa Hoàng.
Bàn Tử đột phá Chiến Hoàng cảnh hậu kỳ, chiến lực không thua với Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong, có lẽ thực lực tạm thời không bằng Hoa Hoàng, nhưng Hoa Hoàng muốn giết hắn cũng chưa chắc có thể làm được.
Ngươi một bộ cao cao tại thượng, ta cần gì phải khách khí đây?
- Chết?
Hoa Hoàng đầu tiên là hơi kinh ngạc, sau đó lộ ra một mặt không tin.
Kiếm Hoàng cùng Hỏa Hoàng cũng là thần sắc cứng lại, bọn hắn ẩn ẩn cảm giác phát sinh một chút sự tình, chỉ là cụ thể là cái gì, bọn hắn lại đoán không được.
Những người khác nghe vậy, tất cả đều chấn kinh không thôi, Nam Cung Thiên Dật là người nào, đây chính là Đế chủ tương lai của Đại Ly Đế Triều, vậy mà chết?
Phóng nhãn khắp Đại Ly Đế Triều cùng Đại Long Đế Triều cùng tuổi một đời, có ai có thể giết chết được hắn?
- Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Giết đồ nhi ta, thù này không đội trời chung!
Hoa Hoàng vẫn không muốn buông tha Nam Cung Thiên Dật, dù phía sau Nam Cung Thiên Dật là Nam Cung gia tộc.
- Ngươi muốn tin hay không thì tùy.
Bàn Tử để lại một câu nói, liền nhìn về phía Hỏa Hoàng nói:
- Hỏa Hoàng tiền bối, Tam Đệ khả năng còn muốn một chút thời gian, phiền phức chờ chốc lát.
- Có thể.
Hỏa Hoàng thật sâu nhìn Bàn Tử liếc mắt, cuối cùng vẫn gật đầu, dù là Bàn Tử không mở miệng, hắn cũng sẽ chờ một lát, trừ phi Tiêu Phàm chết ở bên trong Cổ Thành.
Nghe được Bàn Tử nói, Hỏa Hoàng cũng buông lỏng một hơi, chí ít hiện tại xem ra, Tiêu Phàm còn sống!
Tu sĩ khác trầm mặc không nói, một bộ sự tình không liên quan đến mình, dù là có ít người biết rõ sự tình Tiêu Phàm giết chết Nam Cung Thiên Dật, cũng chỉ có thể ngậm miệng không nói.
- Hoa Hoàng tiền bối, Lưu Thường nàng.
Sở Khinh Cuồng hít sâu một cái, cuối cùng đi đến bên người Hoa Hoàng, lấy tay vung lên, thi thể Nhược Lưu Thường đột nhiên xuất hiện ở boong thuyền.