Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

Cử động bất thình lình của Nam Cung Thiên Dật khiến bọn Tiêu Phàm cuồng biến. Mặc dù bọn hắn không biết quảng trường này là chỗ nào, nhưng khẳng định ở vào sâu trong lòng đất, bằng không mà nói không có khả năng âm u như thế.

Một khi đổ sụp, cho dù là cường giả Chiến Hoàng cảnh cũng có khả năng mất mạng nơi này.

- Ngươi tự tìm cái chết!

Nhìn thấy bộ dáng Nam Cung Thiên Dật điên cuồng, Bàn Tử hét giận dữ một tiếng, muốn chém giết Nam Cung Thiên Dật nhưng từng khỏa cự thạch rơi xuống phía dưới, ngăn cản đường đi của hắn.

Nơi này vẫn không thể phi hành, bằng không mà nói, Nam Cung Thiên Dật có khả năng đã là một người chết.

- Nam Cung Tiêu Tiêu, kết quả là ngươi vẫn thua, chỉ có ta thắng ngươi, ngươi vĩnh viễn cũng đừng hòng thắng ta!

Nam Cung Thiên Dật ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, Long Đế Kiếm trong tay không chần chờ chút nào.

Kiếm khí tung hoành, bốn phía vách tường quảng trường bị hắn chém rách, phía trên sụp đổ càng ngày càng lợi hại.

Cũng đúng lúc này, tại vị trí phế tích Thiên Cơ Tháp bắt đầu mãnh liệt rung rung, không bao lâu giữa trung tâm xuất hiện một cửa động khổng lồ, đất đá cuồn cuộn rơi xuống.

Mà cái này chỉ là vừa mới bắt đầu, cửa động kia cấp tốc hướng bốn phía lan tràn, tiếng ầm ầm bên tai không dứt, tựa như phát sinh động đất.

Không bao lâu, cửa động biến thành một lỗ đen to lớn, bao phủ diện tích hơn 10 dặm xung quanh, tràng diện cực kỳ rộng lớn, hùng vĩ.

Cổ Thành sụp đổ xuống dưới vì biến cố này, đại địa lần nữa lún xuống dưới mấy trăm trượng, một mảnh tối như mực, không thể nhìn thấy phần cuối.

- Kíu ~

Một tiếng hét dài ở trên không vang lên, chỉ thấy một đầu hắc sắc diều hâu ở trên không xoay quanh, con ngươi sắc bén tràn ngập vẻ lo lắng nhìn chằm chặp lỗ đen trên mặt đất.

Thời gian quay về vài phút trước, khi nhìn thấy Nam Cung Thiên Dật trở nên điên cuồng, đám người Tiêu Phàm tìm kiếm bốn phía đường chạy trốn, thế nhưng khiến bọn hắn tuyệt vọng là quảng trường này khắp nơi đều sụp đổ, căn bản không thể trốn đi đâu được.

- Các ngươi ai cũng trốn không thoát, ha ha.

Nam Cung Thiên Dật khinh thường, kiếm khí trên người gào thét, mặc cho nham thạch kia đem hắn vùi lấp.

- Các ngươi nhìn, phía trên giống như có tia sáng bắn vào.

Quan Tiểu Thất đột nhiên chỉ vùng trung tâm không trung trên quảng trường hét lớn.

- Thực sự là tia sáng, cũng may nơi này cách mặt đất không sâu, chúng ta có thể rời đi!

- Nam Cung Thiên Dật, đáng tiếc đã để ngươi thất vọng, đến khi rời đi nơi này, lão tử không đem ngươi lột da tróc thịt, thì ta theo họ ngươi!

- Mẹ nó, hù chết bổn thiếu gia.

Lúc ánh mắt bọn hắn theo phương hướng Quan Tiểu Thất chỉ nhìn lại, xác thực nhìn thấy từng sợi tia sáng, bởi vì Dạ Minh Châu trong sân rộng đều bị hủy diệt cho nên bốn phía quảng trường đen kịt vô cùng, luồng ánh sáng kia liền hết sức dễ thấy.

Nghe thấy đám người nói, sắc mặt Nam Cung Thiên Dật khó xử tới cực điểm, hắn muốn đồng quy vu tận, đáng tiếc lại xuất hiện sự tình ngoài ý muốn.

Thần sắc Tiêu Phàm coi như bình tĩnh, hắn rất nhanh liền xuất hiện ở giữa sân rộng, ngẩng đầu nhìn về phía không trung, vô số đất đá sụp đổ xuống, từng sợi u quang từ bên trong khe đá khe hở bắn xuống.

- Lão Tam, làm sao bây giờ?

Bàn Tử xuất hiện ở bên cạnh Tiêu Phàm, thần sắc có chút ngưng trọng.

 

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!