Nếu như nói có ai biết rõ những đường cong lít nha lít nhít này là thứ gì, thì cũng chỉ có Bắc Thần Phong, dù là Tiêu Phàm cũng chỉ biết rõ những đường cong này có quan hệ với Hồn Văn mà thôi.
Không thể không nói, trí nhớ Tiêu Phàm cùng Hồn Lực thật đúng là không phải bình thường, những đường cong kia lại bị hắn mô phỏng hết trong Hồn Hải mà không chút tổn hại.
Trong Hồn Hải hắn, vô số đường cong không ngừng biến hóa, quỷ dị là những cái đường cong kia không có giao nhau tại cùng một điểm.
Hơn nữa, bởi vì tốc độ bắt những đường cong khảo nghiệm cực lớn, Tiêu Phàm lĩnh ngộ Khoái Mạn Chi Ý cũng đột phá đến cảnh giới Nhị Trọng.
Đến bước này, Tiêu Phàm lĩnh ngộ ba loại Ý cảnh, Sát Phạt Chi Ý, Hủy Diệt Chi Ý cùng Khoái Mạn Chi Ý, đều đạt tới Nhị Trọng.
- Đến nơi này hẳn là lặp lại, như thế xem ra bức đồ họa này vẫn đang không ngừng tuần hoàn, nói cách khác muốn từ trong đường cong này thoát ra không gian bên ngoài, chỉ có hai khả năng, thứ nhất là chờ đến thời gian nhất định, thứ hai chính là lĩnh ngộ triệt để Hồn Văn, nếu như chon phương pháp thứ hai thì phiền phức quá.
Tiêu Phàm lấy lại tinh thần, sắc mặt khẽ trầm xuống.
Hắn xem qua mấy lần, mặc dù không hiểu những đường cong huyền bí này, nhưng có thể nhìn ra những đường cong này chỉ là đang không ngừng tuần hoàn mà thôi.
Chỉ là hắn căn bản xem không hiểu, những đường cong này biến hóa quá quỷ dị cũng quá phức tạp, nếu như không phải trí nhớ cùng Hồn Lực hắn khá mạnh thì dù muốn mô phỏng lại cũng đều hết sức khó khăn.
Điều này cũng làm cho hắn chắc chắn một vài thứ, chính là ghi lại những đường cong này vẫn không có khả năng từ nơi này thoát ra không gian bên ngoài.
Đã như vậy, khả năng rất lớn chính là thời gian hắn ở bên trong không gian này rất hạn chế, không đến thời gian nhất định sẽ không có khả năng rời đi.
Đương nhiên còn có một khả năng, chính là lĩnh ngộ triệt để những đường cong Hồn Văn này, chỉ là khả năng này đối với Tiêu Phàm mà nói cơ hồ chính là phán tử hình.
- Mẹ nó, lần này bị Nam Cung Thiên Dật chơi một vố lớn, cái tên ngu xuẩn kia đoán chừng là muốn lấy được Thiên Cơ Môn truyền thừa nên mới tiến vào, bằng không cũng sẽ không tha thiết cướp đoạt Long Hồn Quả thứ nhất như thế, đoán chừng hiện tại đã choáng đầu hoa mắt quá rồi, hận không thể lập tức rời đi ngay thôi.
Trong lòng Tiêu Phàm nổi giận mắng.
Chẳng qua nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Phàm liền thoải mái, mục đích của Nam Cung Thiên Dật nhất định thất bại, cái truyền thừa này không phải người bình thường có thể chịu nổi.
Để nhà ngươi trang bức, để ngươi tính toán lão tử, lần này còn không phải ngu xuẩn sao, cũng cho ngươi thể nghiệm một lần dư vị choáng đầu hoa mắt.
- Cũng không biết còn bao lâu, dứt khoát tu luyện một phen, để Hồn Lực triệt để vững chắc tại Chiến Hoàng trung kỳ.
Tiêu Phàm hít sâu một cái nói.
Lập tức ngồi xếp bằng trong không gian, lấy ra từng khối Cực Phẩm Băng Phách Thạch bắt đầu luyện hóa, không thể không nói, Cực Phẩm Băng Phách Thạch ẩn chứa Hồn Lực, không phải Thượng Phẩm Hồn Thạch có thể so sánh.