Tiêu U cười nói, tựa như tự cho là bóp lấy mệnh mạch Tiêu Phàm.
- Nói tiếp.
Sắc mặt Tiêu Phàm âm trầm đáng sợ.
- Rời Đại Yến Vương Triều, Tiêu Hạo Thiên tiến về Đại Ly Đế Triều, ta cũng trên đường đến Đại Ly Đế Triều ngẫu nhiên đụng phải hắn, lúc ấy tung tích hắn vô cùng bí ẩn, ta liền lặng lẽ đi theo hắn, ta chỉ không nghĩ tới là, hắn đang thăm dò tin tức Sở gia.
Tiêu U ngưng tiếng nói.
- Sở gia? Sở gia nào?
Tiêu Phàm cau mày một cái, hắn có thể nhìn ra Tiêu U không phải đang nói láo, hơn nữa, trong nháy mắt hắn nghĩ đến mảnh ngọc bội trước ngực.
Trên ngọc bội không phải cũng viết một chữ "Sở" sao? Chẳng lẽ ngọc bội cùng Sở gia có quan hệ?
- Còn có thể là Sở gia nào? Đế Triều Đại Ly có rất nhiều Sở gia sao?
Tiêu U cười lạnh nói.
Tiêu Phàm lông mày nhíu lại, không có đánh phá Tiêu U, hắn không biết Tiêu U rốt cuộc có ý gì.
Tiêu U thấy Tiêu Phàm có chỗ thư giãn, lại nói:
- Về sau ta mới biết rõ, lai lịch mẫu thân ngươi, chính là họ Sở! Khiến ta ngạc nhiên là, người Sở gia có vẻ như đều chưa nghe nói tới danh tự của mẫu thân ngươi.
Nhìn thấy cảm xúc Tiêu Phàm có chút chập trùng, Tiêu U tiếp tục nói:
- Nhưng mà sự tình không có đơn giản như vậy, lúc Tiêu Hạo Thiên vừa mới rời đi Ly Hỏa Đế Đô, đột nhiên có người đánh lén Tiêu Hạo Thiên, đồng thời ta cũng bị phát hiện!
- Cái này cùng với việc ta giết ngươi có quan hệ sao?
Tiêu Phàm càng nghe càng không thích hợp, sau đó lần nữa tăng lớn lực thôn tính U Linh Chiến Hồn, giờ phút này Băng Dực Thánh Lang đã nhỏ một vòng.
- Đương nhiên có quan hệ!
Tiêu U biến sắc, vội vàng kêu lên:
- Ngươi biết ta vì sao có được Chiến Hồn Băng Dực Thánh Lang không, đều là công lao của sư tôn ta, bà nói ta thể nội vốn nắm giữ hai Chiến Hồn, chỉ là chưa thức tỉnh mà thôi, bà chẳng những giúp ta thức tỉnh Băng Dực Thánh Lang, còn thu ta làm đệ tử, nếu ngươi giết ta, sư tôn ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
- Vậy vì sao ngươi lại rời Đế Triều Đại Ly, đi đến Đại Long?
Tiêu Phàm rất hiển nhiên không tin Tiêu U nói, nhưng là vì an nguy Tiêu Hạo Thiên, hắn không thể không cân nhắc cẩn thận.
Tiêu U nắm giữ Cửu Phẩm Chiến Hồn, tới đâu cũng là thiên tài, người đó chắc chắn sẽ không bỏ mặc Tiêu U, đó là điều chắc chắn.
- Bởi vì...
Tiêu U cắn cắn bờ môi, không biết nói cái gì.
- Không biên tiếp được nữa sao?
Tiêu Phàm cười lạnh nói, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
- Không phải, bởi vì sư tôn ta ở ngay Đại Long Đế Triều!
Tiêu U hít sâu nói, nói đến đây, trong mắt nàng không khỏi lóe qua một tia sợ hãi.
- Ý ngươi là, sư tôn ngươi cũng ở Đại Long Đế Triều? Sư tôn ngươi tên là gì?
Câu nói này Tiêu Phàm ngược lại không hoài nghi Tiêu U, Tiêu U có thể trèo lên Long Tiêu, trên yến hội còn có thể ngồi ở vị trí thứ hai, việc này cũng đủ để chứng minh địa vị nàng rất bất phàm.
- Tên thật là gì ta không biết, nhưng rất nhiều người gọi bà ấy là Thiên Hương Bà Bà, là Phó Viện Trưởng Chiến Hồn Học Viện của Đại Long Đế Triều.
Tiêu U không còn dám giấu diếm gì, dù sao cũng đã lỡ nói rồi, không bằng nói hết ra:
- Có một lần ta nghe thấy bà ấy nói mớ rằng bà cũng là người Sở gia.
- Sở gia, Sở gia, chẳng lẽ Sở gia cùng Sở gia Đại Ly Đế Triều không phải cùng một cái Sở gia?
Tiêu Phàm nghe cũng có chút mơ hồ.
Chẳng qua hắn có thể hiểu được, hai cái Sở gia này nhất định có liên quan, bằng không việc Tiêu Hạo Thiên xuất hiện ở Đại Ly Đế Triều sao lại bị người Đại Long Đế Triều phát hiện?
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm sát khí nặng nề hỏi:
- Gia gia của ta đâu?
- Ta không biết, sư tôn bắt Tiêu Hạo Thiên, về sau qua mấy ngày liền bị đưa đi.
Tiêu U lắc lắc đầu nói, lời mới vừa ra khỏi miệng, Tiêu U liền hối hận vô cùng.
- Tiếp đi? Theo ý ngươi mà nói thì cho dù ta có giết ngươi, gia gia của ta cũng chưa chắc sẽ chết?
Nghe được Tiêu U nói Tiêu Phàm lại cười lạnh.
Vừa dứt lời, Sát Phạt Chi Ý trên người Tiêu Phàm đột nhiên bạo tăng, một kiếm thẳng hướng Tiêu U.
- Tiêu Phàm, ngươi nói chuyện không giữ lời gì hết! Ngươi đáng chết muôn lần!
Tiêu U gào lớn, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ.