- Tiêu Phàm bay lên?
Đám người kinh ngạc nhìn lên hư không, không khỏi xoa xoa hai con mắt, nơi này không phải áp chế cực lớn đối với tu sĩ sao? Tại sao có thể ngự không phi hành?
Mặc dù có thể cách mặt đất thời gian ngắn, nhưng tốc độ tương đối nhiều nhất cũng chỉ ở Thân Pháp Chiến Kỹ mà thôi, tuyệt đối không có khả năng nhẹ nhàng như vậy, cũng không có khả năng nhanh như vậy.
Không ai có thể kinh ngạc hơn Tiêu U, nàng sở dĩ tự tin như vậy, là bởi vì ở chỗ này nàng ta có thể ngự không phi hành, có thể ăn đứt Tiêu Phàm.
Đâu nghĩ đến, Tiêu Phàm căn bản không bị nơi này áp chế, vậy mà cũng bay lên.
- Ngươi thất thần.
Tiêu Phàm đạm mạc cười một tiếng, Tu La Kiếm nhộn nhạo từng đạo gợn sóng, hư không phát ra từng đợt âm thanh chiến minh, tựa như vô số trường kiếm đang tề minh.
Cũng không phải Tiêu Phàm có thể bay thật, mà là U Linh Chiến Hồn có thể tùy ý biến hóa, tạm thời biến thành một đôi cánh mà thôi, cho tới nay Tiêu Phàm đã có thể sử dụng, chỉ là không muốn bại lộ mà thôi.
Dù sao, có thể phi hành ở chỗ này, có thể nói là một đại vương bài, một khi bị người khác phát hiện, ai biết có thể nhằm vào mình hay không.
- Lại là một kiếm này!
Tiêu U biến sắc, trước đó nàng thấy rõ ràng, Long Tiêu chính là bị một kiếm này kém chút chém giết.
Tiêu U không cho rằng mình còn mạnh hơn Long Tiêu, nếu như Long Tiêu không phải quá mức tự phụ, ngay từ đầu liền thi triển ra lực lượng Chiến Hồn, có lẽ hiện tại kẻ chết chính là Tiêu Phàm.
Bởi vì Long Tiêu thi triển ra Chiến Hồn, cho dù nàng cũng chưa hẳn là đối thủ.
- Giết ngươi cho ngươi được toại nguyện!
Thần sắc Tiêu Phàm băng lãnh, hắn rất lâu trước đó đã muốn giết Tiêu U, hiện tại rốt cục chờ đến giờ phút này!
Phốc phốc phốc!
Ngàn vạn kiếm khí giảo sát lấy Băng Dực Thánh Lang, từng tia Hồn Lực hướng về hư không tràn ngập, nếu như không phải Băng Dực Thánh Lang ngăn cản, có lẽ chết chính là Tiêu U nàng.
Sắc mặt Tiêu U hơi trắng bệch, một loại khí sắc bén thấu xương cắt đứt da thịt nàng, thấm vào từng tia máu tươi, dù có Chiến Hồn hộ thể cũng bị kiếm khí kia xé rách.
- Cửu Phẩm Chiến Hồn, rất mạnh sao?
Tiêu Phàm hét giận dữ một tiếng, đối cánh màu đen phía sau hắn kia càng lúc càng lớn, hóa thành sương mù ngập trời lồng lấy Băng Dực Thánh Lang ở trong đó.
- Không, Hồn Lực của ta, Chiến Hồn của ta!
Tiêu U kêu to, nàng có thể cảm nhận rõ được Chiến Hồn Băng Dực Thánh Lang của mình đang yếu đi, Hồn Lực bị Hồn Lực Tiêu Phàm cuồn cuộn nuốt chửng lấy.
- Mới vừa rồi còn không phải toàn bộ thực lực Tiêu Phàm!
- Tiêu Phàm này thật đáng sợ!
Đám người cũng ngẩng đầu nhìn lên không trung, giờ khắc này trời đất dường như đều trở nên tối sầm lại, chỉ có một luồng khí lạnh tràn ngập bốn phía.
Cùng U Linh Chiến Hồn so rét lạnh, thật đúng là không biết tự lượng sức, đến cả Thiên Niên Băng Tủy U Linh Chiến Hồn cũng có thể tùy ý thôn phệ, há lại e ngại hàn khí của Cửu Phẩm Băng Dực Thánh Lang?
Hàn khí và Hồn Lực, chẳng qua đều chỉ là thuốc bổ của U Linh Chiến Hồn mà thôi.
- Tiêu Phàm, ngươi không thể giết ta, ta mà chết, Tiêu gia cũng sẽ diệt vong.
Tiêu U rốt cục cũng sợ hãi, trước đó phong khinh vân đạm không còn sót lại chút gì.
- Không thể giết ngươi? Giết ngươi thì như thế nào?
Tiêu Phàm mặt coi thường, dưới gầm trời này, người mà ta không thể giết còn chưa xuất sinh.
Tiêu U ngươi là cái thứ gì? Cửu Phẩm Chiến Hồn tuy có hơi ít, nhưng cũng không phải tồn tại duy nhất trên đời này.
- Ta mà chết, Tiêu Hạo Thiên cũng sẽ chết, Tiêu gia cũng sẽ diệt vong!
Tiêu U tóc dài rối tung, dữ tợn nhìn Tiêu Phàm, giống như một độc phụ.
- Ngươi nói cái gì?
Sát tâm Tiêu Phàm vừa mới nổi lên, uy hiếp Tiêu gia, Tiêu Phàm đương nhiên sẽ không đặt trong lòng, bởi vì những người uy hiếp hắn còn nhiều hơn.
Nhưng liên quan tới Tiêu Hạo Thiên, Tiêu Phàm không thể không nghiêm túc đối phó, U Linh Chiến Hồn mặc dù vẫn đang tiếp tục thôn tính Băng Dực Thánh Lang Hồn Lực, nhưng tốc độ rõ ràng chậm đi không ít.
- Tiêu Hạo Thiên vì tìm manh mối phụ thân ngươi nên đã rời Đại Yến Vương Triều đúng không?