Tốc độ Tiểu Minh mặc dù rất nhanh nhưng phi cầm dưới chân Nam Cung Thiên Dật tốc độ cũng không chậm, mấy hơi thở, Nam Cung Thiên Dật đã vào gần Thiên Cơ Tháp.
- Kiếm Chi Luật Động!
Tiêu Phàm không chút do dự thi triển ra một kiếm mạnh nhất, hư không kiếm khí chiến minh, thật lâu không dứt.
Nam Cung Thiên Dật quay đầu cười lạnh, sau đó một cước đạp ở trên lưng cái phi cầm kia, tăng tốc vọt tới Thiên Cơ Tháp.
- Cái tên Nam Cung Thiên Dật này không muốn sống nữa sao?
Tiêu U lấp lóe đôi mắt đẹp.
Cái này giống như ý nghĩ Tiêu Phàm, Nam Cung Thiên Dật dù sao cũng là Đại Ly Đế Triều cùng tuổi một đời đệ nhất nhân cơ mà, tất yếu tự tàn sao?
Ong ong!
Nhưng mà, khiến Tiêu Phàm cùng Tiêu U trợn mắt há mồm, khoảnh khắc Nam Cung Thiên Dật chạm đến Thiên Cơ Tháp, phía trên Thiên Cơ Tháp đột nhiên trán phóng từng đạo sắc màu gợn sóng, sau đó cả người Nam Cung Thiên Dật đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.
- Đi vào?
Tiêu Phàm mắt trợn tròn.
- Hô!
Thời khắc Tiêu Phàm thất thần, một đạo Băng Hàn Chi Khí từ phía sau hắn đánh tới, tốc độ nhanh vô cùng, Hồn Lực Tiêu Phàm cường đại biết bao, tự nhiên đã sớm phát hiện.
Chỉ là hắn không thể lui, một khi lui ra phía sau, Tiểu Minh tuyệt đối sẽ phải chịu công kích trí mạng.
- Thiên Địa Tiêu Sát, Tàn Dương Huyết!
Tiêu Phàm cũng không quay đầu lại gầm thét một tiếng, trong chớp mắt vung ra hai kiếm.
Ầm ầm!
Hư không kiếm khí tung hoành, một cỗ hàn ý băng lãnh giống như đông kết hư không.
- Tiêu U, ngươi đã tự tìm cái chết, ta sẽ cho ngươi toại nguyện!
Tiêu Phàm thấy rõ người tới, giận dữ nói, ta còn chưa tìm Tiêu U ngươi gây phiền phức, vậy mà ngươi lại dám chọc tới ta?
- Hôm nay, đám rác rưởi này không giết chết ngươi, chỉ có mình ta động thủ.
Con ngươi Tiêu U u lãnh, không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, hơi lạnh lặng yên không một tiếng động từ trên người nàng tràn ngập ra.
- Thật đúng là khẩu khí lớn.
Tiêu Phàm cực kỳ kinh ngạc trước sự tự tin của Tiêu U, chẳng lẽ ngay cả Nam Cung Thiên Dật cùng Long Tiêu ở trong mắt nàng cũng chỉ là phế vật?
Hoặc là, Tiêu Phàm ta trong mắt ngươi cũng chỉ là phế vật thôi sao?
- Tiểu Minh, tấn công con Loan Phượng kia.
Sát tâm Tiêu Phàm nổi lên, hắn cảm thấy Tiêu U hiện tại rất không đơn giản, lúc này không giết nàng, lần sau muốn giết nàng sẽ rất khó.
Kíu!
Tiểu Minh quát chói tai một tiếng, như là một đạo tia chớp màu đen, xông thẳng Loan Phượng mà đến, hai cánh giống như hai thanh Thiên Đao rơi xuống.
- Phốc!
Loan Phượng phát ra âm thanh thê lương thảm thiết, sau đó máu tươi từ thân ảnh Tiêu U bay ngược ra, giống như một chim yến, vững vàng rơi trên một đầu trụ đá.
- Làm sao, ngươi không muốn Long Hồn Quả?