Dù sao, Tiêu Phàm có thể nhìn ra, trong lòng Sở Khinh Cuồng ít nhiều vẫn có Nhược Lưu Thường, bằng không với tính cách của Sở Khinh Cuồng, trước đó cũng đã giết Nhược Lưu Thường không 10 thì cũng 8 lần.
Nhược Lưu Thường lạnh lùng kêu lên một tiếng, thao túng vài Hồn Điêu Thú bay về hướng xa.
Ầm ầm!
Đột nhiên, vài Hồn Điêu Thú quanh thân Y Phi Mạch đều nổ tunh, vô số kiếm khí tung bay, số Hồn Điêu Thú còn lại trong nháy mắt bị chém giết hầu như không còn, trong tay Y Phi Mạch, xuất hiện mấy viên Hồn Yinh óng ánh trong suốt.
Tiêu Phàm hơi gật đầu, hành động này của Y Phi Mạch là vì loại bỏ lo lắng của hắn với hắn, bởi vì giết hết Hồn Điêu Thú liền mang ý nghĩa đối địch với Nam Cung Thiên Dật.
- Y Phi Mạch, ngươi sẽ chết rất thảm, Bản Đế Tử cam đoan!
Nơi xa truyền đến tiếng nói phẫn nộ của Nam Cung Thiên Dật, người dám phản bội hắn cho tới bây giờ đều chỉ có một con đường chết.
Thần tình Y Phi Mạch lạnh nhạt tựa như căn bản không nghe thấy lời nói của Nam Cung Thiên Dật vậy, lẳng lặng đứng ở đó, áo trắng không gió mà bay.
- Oanh!
Một tiếng nổ vang từ đằng xa truyền đến, ba đạo thân ảnh bị một sức mạnh hất bay, hung hăng đập trên mặt đất, tung lên vô số bụi bặm.
- Thật mạnh, ba người Sở Khinh Cuồng lại bị đánh bay!
Đám người kinh ngạc kêu lên, trong miệng đủ để nhét một quả trứng vịt, Nam Cung Thiên Dật thực lực quá là đáng sợ.
- Ha ha, Sở Khinh Cuồng, ngươi chẳng qua cũng chỉ như vậy, cho dù ngươi đột phá Chiến Hoàng hậu kỳ thì lại thế nào! Giết ngươi, dễ như bóp chết một con kiến!
Giọng nói tùy tiện của Nam Cung Thiên Dật vang vọng trong không trung, mãi không dứt.
- Giết!
Sở Khinh Cuồng hét lên giận dữ, cả người tràn ngập máu me từ dưới đất xông lên, quang mang đáng sợ phát ra từ trên người y, đó là lăng lệ kiếm quang!
- Kiếm Quang Diệu Cửu Thiên!
Dù là thân thể bị thương, Sở Khinh Cuồng y cũng chẳng lo sợ gì cả, bởi vì hắn lĩnh ngộ vốn chính là Cuồng Ngạo Kiếm Ý, chỉ cần dũng cảm tiến tới, bản thân hắn liền trở thành một thanh kiếm vô cùng thẳng, không cho phép uốn cong!
Cho dù là cách xa mấy trăm trượng, đám người cũng cảm nhận được một cỗ sát khí đáng sợ sắc bén.
- Đến vừa hay, Long Khiếu Cửu Châu!
Nam Cung Thiên Dật không hề mảy may e ngại, Long Đế Kiếm nhẹ nhàng vung lên, một đạo long hình kiếm khí bắn ra, sau đó chia ra làm chín, từ chín phương hướng nhắm thẳng vào Sở Khinh Cuồng, quỷ dị là chín đường kiếm khí trong quá trình bay đi còn không ngừng tăng nhanh, giống như Tiềm Long ra biển, uy thế ngập trời.
Ầm ầm!
Hai đại kiếm chiêu đập vào nhau, kiếm quanh lóe sáng đầy trời, bốn phía cuồng phong gào thét, một trận nổ lớn lấy hai người làm trung tâm bắn vè bốn phía, những nơi đi qua, mọi thứ đều hóa thành tro bụi.
Ầm! Cũng đúng lúc này, một vệt sáng từ trong gió lốc bắn ra, trượt dài trên mặt đất mấy trăm mét mới dừng lại.
- Sở Khinh Cuồng bại!
Đám người kinh hãi không thôi, thân ảnh kia trừ Sở Khinh Cuồng ra còn có thể là ai?
Tiêu Phàm vẻ mặt nghiêm túc, con ngươi gắt gao nhìn chằm chằm Nam Cung Thiên Dật, trong lòng cũng cực kỳ chấn động trước thực lực đáng sợ của Nam Cung Thiên Dật đáng.
- Chết đi!
Đột nhiên, một tiếng quát như sấm từ trong gió lốc vang lên, Nam Cung Thiên Dật hóa thành một vệt sáng, mang theo Long Đế Kiếm cấp tốc đánh về phía Sở Khinh Cuồng.
- Hiện tại nên đến ta rồi!
Bắc Thần Phong vẫn luôn quan chiến hít sâu một hơi, hóa thành một đạo chớp lóe phóng về hướng Nam Cung Thiên Dật.
- Người ta muốn giết, ai cũng cứu không được!
Nam Cung Thiên Dật gầm thét một tiếng, hơi chuyển ý nghĩ, mấy con Hồn Điêu Thú đột nhiên đánh tới, ngăn lại bước chân của Bắc Thần Phong.
Khóe miệng Nam Cung Thiên Dật lộ ra một tia hung ác, Sở Khinh Cuồng, người có thực lực gần với hắn nhất, bây giờ có cơ hội giết y, làm sao có thể bỏ lỡ được đây?