- Tiêu Phàm tuy mạnh, nhưng cũng không đến mức khiến Đại Đế Tử dùng đến Long Đế Kiếm đi, nghe nói Long Đế Kiếm chém sắt như chém bùn, Hồn Binh cùng cấp căn bản không ngăn được, Tiêu Phàm lấy cái gì để đánh với Đại Đế Tử?
- Có ít người ngang ngược càn rỡ quen rồi, sớm đã không coi ai ra gì, tự cho mình là đối thủ của Đại Đế Tử, chết cũng đáng đời!
Mọi người không kiêng nể gì nghị luận, đa số đều nịnh nọt Nam Cung Thiên Dật, một Nam Cung Thiên Dật nắm giữ Long Đế Kiếm, đừng nói là một người Chiến Hoàng cảnh trung kỳ, cho dù là Hoàng Phủ Chiến Hoàng cũng chưa hẳn là đối thủ của y.
Rất nhiều người lại cười trên nỗi đau của người khác, Tiêu Phàm đã từng giết không ít tu sĩ của Đế Minh, Thiên Hạ Minh cùng Vương Đạo Minh, chỉ là kiêng kị thực lực củaTiêu Phàm, bọn họ không dám báo thù.
Nhưng hiện tại có Nam Cung Thiên Dật xuất thủ, trong mắt bọn họ, Tiêu Phàm hẳn phải chết không thể nghi ngờ, bọn họ giống như nhìn thấy cảnh Tiêu Phàm bị chém thành trăm ngàn mảnh vậy.
Nơi xa, Bàn Tử nhìn thấy Long Đế Kiếm trong tay Nam Cung Thiên Dật, trên mặt lóe qua vẻ khổ sở, y hiểu rất rõ Long Đế Kiếm đại biểu cho điều gì.
- Nguyên lai ta sớm đã bị gia tộc vứt bỏ, nhưng ta còn ôm một tia hi vọng cuối cùng, ha ha, cũng tốt, từ nay về sau Nam Cung Tiêu Tiêu ta tự do hoàn toàn.
Bàn Tử thê lương cười nói, cả người khí thế đột nhiên đại biến, một cỗ chiến ý tràn ngập phóng lên tận trời.
Cho tới nay, trong lòng y vẫn còn một tia chấp niệm, chính là lần nữa trở lại Nam Cung gia tộc, sẽ không bị vứt bỏ.
Lúc y nhìn thấy Long Đế Kiếm kia, Bàn Tử liền hiểu rõ, một tia chấp niệm cuối cùng cũng tan thành mây khói, cả người cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
- Lại muốn đột phá?
Quan Tiểu Thất mấy người kinh ngạc nhìn Bàn Tử, nhất là Ảnh Phong, y nhưng là hiểu rõ Bàn Tử không lâu trước đó mới đột phá Chiến Hoàng cảnh trung kỳ, lần đột phá này cũng quá nhanh đi.
- Các ngươi thay Lão Nhị hộ pháp!
Tiêu Phàm nhìn thấy khí thế phát ra trên người Bàn Tử, trên mặt lộ ra vui mừng, Đồ Lục Đao xuất hiện ở trong tay, chỉ Nam Cung Thiên Dật nói: - Cút tới đây nhận lấy cái chết!
Cho dù là chênh lệch hai cảnh giới, Tiêu Phàm cũng không hề e ngại điều gì, vẫn bá đạo, tùy tiện như cũ.
Đám người kinh ngạc nhìn hướng Tiêu Phàm, không biết Tiêu Phàm lấy ở đâu dũng khí, lại còn dám gào thét với Nam Cung Thiên Dật!
- Ta rất bội phục dũng khí của ngươi, đao này của ngươi mặc dù không tệ, nhưng ở trước mặt ta cũng chỉ là là đồng nát sắt vụn!
Nam Cung Thiên Dật lạnh lùng cười một tiếng, Long Đế Kiếm vung lên.
Ngao!
Một tiếng long ngâm to lớn vang lên trong không khí, chỉ thấy trên Long Đế Kiếm phát ra một đạo kiếm khí màu vàng óng, kiếm khí kia rất quỷ dị, quanh co khúc khuỷu, như là Giao Long, lại lộ ra một cỗ uy áp ngập trời.
- Long Chi Kiếm Ý!
Đám người kinh hô, rút lui ra sau mấy bước, vẻn vẹn chỉ là uy áp liền khiến đa số người không thở nổi.
- Long Chi Kiếm Ý sao?
Tiêu Phàm không hề sợ hãi, lật tay một cái, Đồ Lục Đao nghênh không chém một cái, một đạo dải lụa màu đen tại hư không cấp tốc phóng đại, giống như muốn đem không khí phân thành hai.
- Lại là Hủy Diệt Đao Ý, không kém gì so với Long Chi Kiếm Ý!
- Đáng tiếc, Hủy Diệt Đao Ý có vẻ như chỉ là Nhất Trọng đỉnh phong, mà Long Chi Kiếm Ý lại là Nhị Trọng đỉnh phong, lập tức phân cao thấp.
Đám người mặc dù chấn kinh trước thực lực của Tiêu Phàm, nhưng vẫn không quá xem trọng Tiêu Phàm, cảnh giới có chênh lệch, Ý cảnh cũng có chênh lệch, Tiêu Phàm lại dựa vào cái gì mà chiến thắng Nam Cung Thiên Dật?
Oanh! Trong không khí nổ vang một tiếng, Long Chi Kiếm Ý giống như một đầu Giao Long tại hư không du đãng, mở rộng miệng xông thẳng về phía Hủy Diệt Đao Ý, so với Long Chi Kiếm Ý, Hủy Diệt Đao Ý lại lộ ra chút yếu đuối.
Kiếm Ý bá đạo, chớp mắt liền phá bỏ Đao Ý củaTiêu Phàm, hơn nữa tốc độ không giảm hướng về phía Tiêu Phàm.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!