Trên không trung, Nam Cung Thiên Dật vững vàng rơi xuống trên người Giao loại Hồn Điêu Thú, lạnh lùng nhìn về phía dưới, hai tay y khoanh lại, con ngươi vô cùng lạnh lùng.
Không ai biết, cánh tay phải trong ống tay áo của y vừa mới va chạm với Tiêu Phàm, vậy mà lại đang không ngừng run rẩy.
Trên mặt đất, bụi bặm chậm rãi biến mất, một cái đen hố to lớn lộ ra, ngay sau đó, đám người nhìn thấy một thân ảnh chật vật chậm rãi từ trong hố lớn đi ra.
Y phục của Tiêu Phàm bị phá nát không ít, bay phấp phới, khóe miệng còn tràn ra một tia máu tươi, nhưng mà con ngươi hắn lại vô cùng thanh minh, chiến ý tăng vọt.
- Tiêu Phàm, thực lực ngươi vẫn lấy làm kiêu ngạo cũng chẳng qua chỉ được như vậy, xem ra ngươi hôm nay, không thể nào lại tạo ra kỳ tích.
Nam Cung Thiên Dật giọng nói khinh thường vang lên.
Mặc dù một kích vừa rồi, y đánh bay Tiêu Phàm, nhưng y biết mình cũng không dễ chịu hơn bao nhiêu, bất quá về khí thế, y vẫn không muốn bại bởi Tiêu Phàm.
- Phải không?
Tiêu Phàm liếm liếm máu tươi trên khóe miệng, lộ ra nụ cười khát máu, cũng không có chút mảy may e ngại nào:
- Bất quá ta thật không ngờ tới, ngươi vậy mà đã đột phá Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong, nhưng mà Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong này có vẻ như cũng chẳng hơn bao nhiêu, hẳn là vừa mới may mắn đột phá được.
Chiến Hoàng đỉnh phong?
Những người khác hít một hơi, trợn mắt hốc mồm nhìn về phía Nam Cung Thiên Dật, hai mươi tuổi đã là Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong, phóng nhãn nhìn xem Ly Hỏa Đế Đô rất nhiều năm chưa từng có một ai.
Quả nhiên không hổ là người trẻ tuổi tài giỏi nhất Đại Ly Đế Triều, thực lực như vậy, cho dù là Cửu Đế Tử Nam Cung Tiêu Tiêu không có biến mất 3 năm cũng chưa chắc có thể so sánh.
Nam Cung Thiên Dật mị mị hai mắt, trong mắt có một tia kiêu ngạo, nhưng càng nhiều vẫn là ngưng trọng.
Y là Chiến Hoàng cảnh đỉnh phong không sai, điểm này đủ để y có thể khinh thường tất cả, nhưng Tiêu Phàm một tên Chiến Hoàng cảnh trung kỳ cường ngạch, vậy mà y cũng chỉ là hơi áp Tiêu Phàm, hơn nữa bản thân y cũng chẳng tốt đẹp gì, điều này khiến y làm sao có thể bình tĩnh, làm sao có thể kiêu ngạo được?
Trong lòng Nam Cung Thiên Dật, hắn mới là đệ nhất thiên tài Đại Ly Đế Triều, ngoại trừ Nam Cung Tiêu Tiêu ba năm trước đây ra, hắn coi thường tất cả.
Ba năm nay, Nam Cung Thiên Dật được phần lớn tài nguyên tu luyện, thực lực đã tăng mạnh, từ lâu đã không còn là hắn ba năm trước, dù là gặp phải Bàn Tử ba năm trước đây, hắn cũng sẽ không e ngại.
Nhưng hôm nay lại bị một quyền của Tiêu Phàm khiến cánh tay run rẩy, điều này khiến trong lòng Nam Cung Thiên Dật nổi lên sát khí càng đậm.
- Ta sẽ khiến ngươi hiểu rõ sự chênh lệch.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!