Bên trong Cổ Thành, Nam Cung Thiên Dật hờ hững nhìn tất cả bốn phía, đám người Tiêu Phàm trở thành đối tượng tất sát của hắn. Mấy người Sở Khinh Cuồng, Bắc Thần Phong, Lâu Ngạo Thiên cũng trong danh sách tất sát của hắn.
Phàm là người không thần phục, không đầu hàng, chỉ có chết!
- Oanh!
Nơi xa, Y Phi Mạch bị một cỗ đại lực bắn bay, trong miệng phun ra mấy ngụm máu tươi, áo bào rách vụn, chỗ hắn đối mặt là ba con Hồn Điêu Thú Thất Giai đỉnh phong, có thể kiên trì lâu như vậy đã vô cùng khó.
- Y Phi Mạch, còn không đầu hàng sao?
Nơi xa, Nam Cung Thiên Dật nhàn nhạt mở miệng.
- Đại Đế Tử cho ngươi cơ hội, Y Phi Mạch ngươi cũng đừng không biết tốt xấu!
Ninh Xuyên cũng cười trên nỗi đau của người khác, lần trước tại Quý Tộc Yến Hội bị Y Phi Mạch vũ nhục, trong lòng hắn sao không ghi hận Y Phi Mạch.
Về phần Ninh Xuyên hắn, từ lúc Hồn Điêu Thú bắt đầu công kích liền đã thần phục Nam Cung Thiên Dật.
- Khụ khụ!
Hai mắt Y Phi Mạch đỏ bừng, phát ra từng tia vết máu, sắc mặt khó coi vô cùng, cuối cùng vẫn cúi người, chắp tay nói:
- Y Phi Mạch, bái kiến Đại Đế Tử.
- Ha ha, được!
Nam Cung Thiên Dật tựa như căn bản không sợ Y Phi Mạch phản bội, bởi vì cái này đối với hắn mà nói, đã đầy đủ.
Tu sĩ cùng cấp, chỉ cần cúi đầu trước mặt người khác, về sau muốn vượt qua đối phương, liền cực kỳ gian nan, bởi vì trong lòng hắn đã có một ý thức nói cho hắn biết, bản thân không bằng đối phương.
Mà điều này chính là thứ Nam Cung Thiên Dật muốn.
Đồng thời, việc này cũng là lý do vì sao đám người Sở Khinh Cuồng, Lâu Ngạo Thiên cùng Bắc Thần Phong bất luận như thế nào cũng không đầu hàng.
Bọn hắn ngông nghênh khắp thành, đời này chưa từng ai khom lưng với ai, Nam Cung Thiên Dật cũng không xứng, một khi khom lưng, cả đời có lẽ cũng chỉ dừng bước tại đây.
- Sở Khinh Cuồng, Bắc Thần Phong, Lâu Ngạo Thiên, các ngươi thì sao?
Con ngươi Nam Cung Thiên Dật sắc bén nhìn ba người nói, hắn từ chỗ cao nhìn xuống, giống như quan sát một vài con sâu kiến.
- Ngươi còn chưa xứng.
Bắc Thần Phong uể oải mở miệng nói, tốc độ của hắn rất nhanh, thậm chí, còn có mấy Hồn Điêu Thú chết ở trong tay hắn.
- Ngươi không xứng.
Lời nói tương tự từ trong miệng Sở Khinh Cuồng thốt ra, hắn cầm trường kiếm trong tay, bễ nghễ tứ phương, chẳng những không lui ra sau, ngược lại không ngừng đánh tới hướng Cổ Thành.
Về phần Lâu Ngạo Thiên thì trầm mặc không nói, nhưng kiếm trong tay hắn đã nói với Nam Cung Thiên Dật, không tiếc chiến một trận.
- Được, được! Bản Đế Tử sẽ cho các ngươi biết, ta đến cùng có xứng hay không!
Nam Cung Thiên Dật liên tục cười lạnh, lời của Bắc Thần Phong cùng Sở Khinh Cuồng tựa như một chuôi đao nhọn cắm ở trên ngực hắn.
Lật tay một cái, lại có tầm mười Hồn Điêu Thú phóng thẳng hướng ba người, sau đó vừa nhìn về phía Ninh Xuyên cùng Y Phi Mạch nói:
- Nếu thần phục Bản Đế Tử, thì phải lấy ra chút thành ý, hai người các ngươi, điều khiển mười Hồn Điêu Thú kia đi giết bọn hắn.
- Tuân mệnh.
Ninh Xuyên không chút do dự gật đầu, khó chịu liếc liếc mắt nhìn Y Phi Mạch. Hắn mặc dù rất muốn Y Phi Mạch chết, nhưng mà không dám chống lại mệnh lệnh Nam Cung Thiên Dật, cười như điên nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!