- Im ngay! Ngươi dám nói xấu ta!
Ninh Xuyên giận dữ, thiếu chút nữa thì không nhịn được xuất thủ.
Nhưng mà, Tiêu Phàm ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Ninh Xuyên, tiếp tục nói:
- Nhưng mà, kẻ cầm đầu là ngươi mới đúng, ta nghe nói Thiên Bảng mười tám người, chỉ có Sở Khinh Cuồng cùng Bắc Thần Phong không để ngươi ở trong mắt, ngươi tất nhiên muốn giết bọn hắn, cho nên liền đổ thêm dầu vào lửa, không biết ta nói có đúng không.
Sắc mặt hai người Ninh Xuyên, Nhược Lưu Thường khó coi vô cùng, Tiêu Phàm nói đâu chỉ đúng, mà là quá đúng, cơ bản không có thêm bớt cái gì.
- Xem ra Y mỗ cũng bị lợi dụng.
Đột nhiên, Y Phi Mạch cười lạnh một tiếng, con ngươi băng lãnh quét qua Nam Cung Thiên Dật:
- Ta đã nói, lúc ấy phía sau giống như có ánh mắt nhìn chằm chằm chúng ta, hóa ra là Đại Đế Tử.
Sở Khinh Cuồng sát tâm càng cuồng bạo, thiếu chút nữa thì không nhịn được xuất thủ. Nếu như tất cả những thứ này đều là thực, bản thân sở dĩ có kết cục hôm nay đều là do Nam Cung Thiên Dật gây ra?
Bản thân trúng độc, phụ thân bị trục xuất khỏi vị trí gia chủ, tiểu muội chết, đều là do Nam Cung Thiên Dật?!
- Bộp bộp!
Một trận thanh âm thanh thúy vang lên, Nam Cung Thiên Dật vỗ vỗ tay, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu:
- Chuyện này rất đặc sắc, đáng tiếc, ngươi muốn chết.
- Phải không? Kỳ thật, giết bọn nó rất đơn giản.
Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng, đột nhiên, hắn cấp tốc phóng về hướng một Hồn Thú to lớn trong đó.
- Thật đúng là tự tìm cái chết!
Nam Cung Thiên Dật mặt coi thường, nụ cười trên mặt càng ngày càng đậm.
- Quái vật kia là Chiến Hoàng đỉnh phong, Tiêu Phàm lại còn dám chủ động xuất kích?
Đám người mắt trợn tròn, những quái vật này mặc dù không có ý thức tự chủ, nhưng mà hành động cực kỳ linh mẫn, không hề yếu hơn so với Hồn Thú chân chính.
Tiêu Phàm ngươi dù mạnh, nhưng chỉ là Chiến Hoàng cảnh trung kỳ, lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng mạnh hơn quái vật kia.
Dù sao, đột phá Chiến Hoàng cảnh cũng khó mà khiêu chiến vượt cấp với Chiến Hoàng cảnh khác.
Răng rắc!
Đột nhiên, một thanh âm thủy tinh bị vỡ vang lên, con ngươi đám người trong nháy mắt ngây ngốc tại chỗ, chỉ thấy Tiêu Phàm cầm trong tay một chuôi trường kiếm, trực tiếp cắm vào trong đầu quái vật kia.
Ngay sau đó, một cỗ khí thế ngút trời từ trong đầu quái vật kia tản ra, Tiêu Phàm lấy tay sờ, trong tay bỗng xuất hiện một viên Kim Sắc Thủy Tinh.
Ngay lúc đó, quái vật to lớn kia phù phù một tiếng ngã xuống đất, sau đó hóa thành một đôi gỗ khô rơi xuống đất, khi gió thổi qua, gỗ khô trong nháy mắt phong hoá, tiêu tán trên không trung.
- Vậy là chết?!
Đám người lên tiếng kinh hô, trợn mắt há mồm nhìn Tiêu Phàm.
Kỳ thật, giết bọn nó rất đơn giản!
Trong đầu đám người vang vọng thật lâu câu Tiêu Phàm vừa nói, cái này đâu chỉ là đơn giản! Mà là quá đơn giản!
Hoàn toàn không cần tốn nhiều công sức, hạ bút là thành văn.
Nụ cười trên mặt Nam Cung Thiên Dật trong nháy mắt cứng ngắc lại, sắc mặt khó coi nhìn Tiêu Phàm. Đây chính là trần trụi đánh vào mặt hắn, Nam Cung Thiên Dật cảm giác trên mặt bỏng rát.
- Lão Tam, ngươi làm sao làm được như vậy?
Bàn Tử kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, hắn thấy, những Hồn Điêu Thú này có thể rất đáng sợ, cho dù hắn cũng chưa chắc là đối thủ của bọn nó.
Nhưng mà Tiêu Phàm lại dễ như trở bàn tay diệt một con, khiến hắn làm sao không khiếp sợ.
Không chỉ Bàn Tử nghi hoặc, những người khác cũng ngẩn ngơ không nghĩ ra. Chỉ có Bắc Thần Phong nơi xa, trong lòng chậm chạp nói:
- Chỉ qua thời gian mấy tháng lại có thể nhìn ra những nét vẽ của Hồn Điêu Thú, quả nhiên thiên phú kinh người.
- Rất đơn giản, những Hồn Điêu Thú này đều dựa vào Hồn Lực để chèo chống, chỉ cần tìm nơi phát ra Hồn Lực của những Hồn Điêu Thú này, liền có thể tuỳ tiện giết bọn nó.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!