Sau đó không chút do dự thốt ra:
- Là Sử Vô Pháp, Sử Vô Pháp nói!
- A?
Nam Cung Thiên Dật hơi hơi ngoài dự liệu, vẻ lạnh như băng trong mắt hắn xuất hiện.
Quan Tiểu Thất cùng Phong Lang kinh ngạc nhìn Bàng Nguyên, một mặt không hiểu, rõ ràng là Tiêu Phàm tiết lộ, hắn làm sao lại giá họa cho Sử Vô Pháp?
Chỉ có Tiêu Phàm vẫn bình tĩnh, đây là nguyên nhân hắn sở dĩ không giết thanh niên tử bào Bàng Nguyên, đúng như Tiêu Phàm nói, hắn còn sống giá trị lợi dụng lớn hơn nhiều so với chết. Có lẽ không cần hắn xuất thủ, Nam Cung Thiên Dật cũng sẽ giết chết Sử Vô Pháp.
Chỉ là Tiêu Phàm liếc nhìn bốn phía cũng không nhìn thấy bóng dáng Sử Vô Pháp, với tính toán của Sử Vô Pháp, hắn có lẽ căn bản là không có đến nơi này.
- Phải rồi, còn có Đại Đế Tử, Đại Đế Tử cũng nói!
Bàng Nguyên đột nhiên lại nói ra.
- Khốn kiếp, ngươi nói cái gì?
Long Tiêu nghe vậy lập tức vô cùng phẫn nộ, từ trên cao nhảy vọt xuống, một bàn tay đánh về phía hắn.
- A!
Bàng Nguyên hét thảm một tiếng, bản thân hắn lúc này bị trọng thương, đâu là đối thủ của Long Tiêu, hắn xoay người chạy, nhưng vẫn chậm nửa bước, trực tiếp bị một bàn tay đánh thành thịt nát.
Sau đó Long Tiêu thả người nhảy lên, lần nữa xuất hiện ở phía sau lưng Ám Dạ Ma Giao, động tác như nước chảy mây trôi, phiêu dật thoải mái.
Đám người đều bị sự tàn nhẫn của Long Tiêu làm cho chấn kinh, người kia tốt xấu cũng là tu sĩ Đại Long, lại dễ dàng bị giết như vậy.
Phía Đại Long có sáu tu sĩ cũng kinh ngạc không thôi, chính là sáu người trước đó cùng Bàng Nguyên gặp Tiêu Phàm tại Mê Huyễn Lâm, con ngươi sáu người không hẹn mà cùng rơi vào trên người Tiêu Phàm.
Cũng chỉ có sáu người bọn hắn trong lòng rõ ràng, tất cả những thứ này đều là Tiêu Phàm giở trò quỷ. Hắn đang khích bác ly gián, về phần Bàng Nguyên vì sao bị khống chế, sáu người lại không biết.
Vốn dĩ sáu người còn chuẩn bị mở miệng giải thích một phen, nhưng sau khi nhìn thấy Long Tiêu quyết đoán giết Bàng Nguyên, sáu người vội vàng ngậm chặt miệng.
Tiêu Phàm thủ đoạn quá quỷ dị, ai biết được nói ra tên hắn, kết cục có giống Bàng Nguyên hay không.
Cũng đúng lúc này, mọi người không chú ý tới, tại trong chỗ thịt nát, có một Kim Sắc Nhộng to bằng hạt đậu phộng lớn màu máu, dọc theo mặt đất, cấp tốc về hướng Tiêu Phàm, rất nhanh liền bắn vào cơ thể Tiêu Phàm.
- Giết người diệt khẩu? Cũng vô nghĩa, người Đại Long vốn là đều phải chết.
Nam Cung Thiên Dật thản nhiên nói.
Vừa dứt lời, Hồn Điêu Thú đầy trời lần nữa động đậy, phủ ngập trời đất phóng về hướng tu sĩ Đại Long.
- Đi mau!
Nhiều người cực kỳ sợ hãi, vốn cho là mang theo Thất Giai Hồn Thú tiến vào nơi đây nhất định sẽ ép Đại Ly Đế Triều một bậc, lại không nghĩ rằng, một Nam Cung Thiên Dật của Đại Ly Đế Triều đã cho bọn hắn ăn đủ.
- Chỉ bằng đám rác rưởi này, còn ngăn không được Bản Đế Tử.
Long Tiêu gầm thét một tiếng, trong tay lập tức xuất hiện một chuôi trường đao ánh vàng rực rỡ, như có kim sắc hỏa diễm thiêu đốt bên trên.
Trường đao khẽ run lên, một đạo kim sắc đao hà xông lên trời, Hồn Điêu Thú đầy trời dưới đao hà này lần lượt nổ nát vụn ra.
Hồn Điêu Thú mặc dù nhiều, nhưng cũng phải xem người, trước mặt cường giả Chiến Hoàng cảnh chỉ là tương đương với thực lực Tứ Giai, phòng ngự có mạnh nữa cũng đều là cặn bã!
Trong hắc vân lít nha lít nhít, lập tức lộ ra một lỗ hổng.
- Đi!
Long Tiêu quát một tiếng như sấm, lấy trường đao giúp tu sĩ Đại Long mở đường. Tu sĩ Đại Long nào còn dám do dự, nhao nhao bay về hướng lỗ hổng kia.
- Giết!
Thần sắc Nam Cung Thiên Dật cứng lại, tất cả Hồn Điêu Thú đồng dạng nhào lên như không muốn sống, không, Hồn Điêu Thú vốn không có tính mệnh, chỉ là đơn thuần thi hành mệnh lệnh mà thôi.
- Nam Cung Thiên Dật, việc cùng ngươi hợp tác giết Nam Cung Tiêu Tiêu và Tiêu Phàm, đến đây kết thúc, Long Tiêu ta cùng ngươi không chết không thôi!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!