Người thần phục, không giết?
Thanh âm như tiếng sấm vang lên, đám người nhao nhao ngẩng đầu tìm kiếm nguồn phát ra thanh âm, nhưng mà khiến bọn hắn thất vọng là, thanh âm kia tựa như đến từ bốn phương tám hướng, căn bản không có tung tích để tìm ra.
Chỉ là theo thanh âm này vang lên, Hồn Điêu Thú lít nha lít nhít, che khuất bầu trời kia đột nhiên dừng công kích, chỉ là khiến xung quanh chật như nêm, không cho bất luận kẻ nào chạy trốn.
- Đổi thanh âm khác, liền cho rằng không ai biết ngươi là Nam Cung Thiên Dật sao?
Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng.
- Lão Tam!
Mấy người Bàn Tử đột nhiên xuất hiện, đi tới bên cạnh Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm nhìn thấy mấy người Bàn Tử không có việc gì cũng buông lỏng một hơi. Hơn nữa, mấy người Bàn Tử cũng có thu hoạch, vậy mà đều đột phá đến Chiến Hoàng trung kỳ.
Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn về bốn phía, Hỏa Lân Thú dưới chân hắn toàn thân không ngừng run rẩy.
- Ta đầu hàng!
- Ta cũng đầu hàng.
Rất nhiều tu sĩ ôm đầu co quắp trên mặt đất, từ bỏ phản kháng, những quái vật này quá mạnh, như nếu không đầu hàng hẳn phải chết không nghi ngờ, nếu đầu hàng, còn có cơ hội sống sót.
Bọn hắn không biết là ai đang bố trí, nhưng không ngăn cản được việc bọn hắn muốn sống sót.
Bất kể là tu sĩ Đại Ly hay là tu sĩ Đại Long, giờ phút này phần lớn mọi người đều từ bỏ tâm tư phản kháng.
Nơi xa, sắc mặt Long Tiêu khó xử tới cực điểm, hai mắt đỏ bừng vô cùng, cũng đúng lúc này, một đạo thân ảnh tử sắc từ đằng xa gào thét mà tới.
Tiêu Phàm nhìn thấy lưu quang tử sắc kia, trong mắt lóe lên một vòng tinh quang, sau một khắc, chỉ thấy một thanh niên tử bào xuất hiện ở trước mặt Long Tiêu. Thanh niên tử bào kia chính là Bàng Nguyên trước đó khiêu khích Tiêu Phàm.
- Đại Đế Tử, là Nam Cung Thiên Dật. Nam Cung Thiên Dật muốn giết chúng ta!
Thanh niên tử bào Bàng Nguyên hét lớn.
- Cái gì?
Những người khác con ngươi co rụt lại, sau đó hướng về bốn phía nhìn lại, quả thực không nhìn thấy thân ảnh Nam Cung Thiên Dật.
Đại bộ phận thiên tài đều đến, chỉ có Nam Cung Thiên Dật chưa tới, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ đến là ai đang gài bẫy bọn hắn.
- Nam Cung Thiên Dật, cút ra đây.
Long Tiêu giận tím mặt, ta cùng ngươi hợp tác, ngươi ngược lại thì sao, cũng dám chơi ta, thật sự cho rằng Lão Hổ không phát ra uy, liền coi ta là con mèo bệnh sao?
Sở Khinh Cuồng, Y Phi Mạch, Lâu Ngạo Thiên, Bắc Thần Phong mấy người cũng lần lượt ngẩng đầu liếc nhìn bốn phía chân trời, cuối cùng, ánh mắt đám người rơi vào vị trí một mảnh rừng rậm.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!