Tiêu Phàm tâm thần khẽ động.
Hắn mặc dù tự sáng tạo được một bộ Hồn Văn Đồ, miễn cưỡng bước vào cái gọi là cấp bậc Đại Sư, nhưng mà những thứ hắn biết về Hồn Văn Đồ quá thưa thớt.
Lại thêm trong Tu La Truyền Thừa lấy được mấy tấm kia, cộng thêm ba tấm Bắc Lão cho hắn, số Hồn Văn Đồ mà hắn biết bây giờ còn chưa vượt qua mười cái, tính hạn chế quá lớn.
Nếu như có thể nghiên cứu kỹ Hồn Văn Đồ phía trên những Hồn Điêu Thú này một chút, nắm chắc trong tay, vậy về sau không phải hắn cũng có khả năng sáng tạo ra Hồn Điêu Thú sao?
- Tiểu Ngũ, Tiểu Lang, bắt Hồn Điêu Thú giúp ta, càng nhiều chủng loại càng tốt.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm chỉ lưu lại một câu, liền cấp tốc đánh về hướng Hồn Điêu Thú nơi xa.
Quan Tiểu Thất cùng Phong Lang không biết vì sao, có điều vẫn là nghe theo lời Tiêu Phàm. Nơi này là nơi nào căn bản không quan trọng, quan trọng là bản thân mấy người nhất định phải sống sót rời đi.
Một khoảng thời gian tiếp, ba người Tiêu Phàm nhìn lại số Hồn Điêu Thú đã bắt, Hồn Điêu Thú đủ loại cấp bậc đều không buông tha, mạnh nhất là một Hồn Điêu Thú Thất Giai Sơ Kỳ.
Tiêu Phàm vừa bắt Hồn Điêu Thú, tâm thần lại vừa chìm đắm trong lĩnh ngộ Hồn Văn quanh thân Hồn Điêu Thú.
Với cường độ Hồn Lực bây giờ của Tiêu Phàm, lại thêm bản lĩnh nhìn qua là không thể quên, Hồn Văn Đồ được hắn khắc ghi lại trong đầu, hắn không ngừng tái diễn lại, lĩnh ngộ đối với Hồn Văn cũng ngày càng sâu.
Chỉ là những Hồn Văn này mặc dù được hắn khắc ghi trong đầu, nhưng hắn lại không biết, làm thế nào mới có thể để những Hồn Điêu Thú này sống lại.
- Bắc Lão từng nói, Hồn Văn sở dĩ có thể thể hiện ra giá trị, quan trọng là ở phía trên Hồn Điêu, có thời gian ta cũng điêu khắc thử mấy cái mộc điêu thử xem.
Tiêu Phàm suy nghĩ một chút nói.
Mặc dù Tiêu Phàm rất muốn ngay bây giờ thử nghiệm một phen, nhưng mà bây giờ lại không phải thời điểm thích hợp để Hồn Điêu, Hồn Điêu tương đối thích hợp trong hoàn cảnh yên tĩnh.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm dứt khoát để đại bộ phận tâm thần đắm chìm trong lĩnh ngộ Hồn Văn, mà Phong Lang cùng Quan Tiểu Thất hai người đang điên cuồng bắt Hồn Điêu Thú.
Tốc độ ba người đi không phải rất chậm, nhưng mà đang không ngừng tới gần màn ánh sáng bảy màu.
Oanh!
Chỗ Thất thải quang trụ, Thiên Địa nổ vang một tiếng, hơn trăm người công kích, cuối cùng đánh tan thất thải quang trụ, dù sao, những người này đều là tu vi Chiến Vương cảnh đỉnh phong trở lên.
Thất thải quang trụ tất nhiên cường đại, nhưng đã qua bao nhiêu năm tháng, năng lượng nó chứa đựng sớm đã kiên trì không bao lâu, làm sao chịu nổi công kích của trên trăm Chiến Vương cảnh, thậm chí có cả Chiến Hoàng cảnh.
Dù là bọn hắn chỉ ôm cây đợi thỏ, thất thải quang trụ này cũng sẽ có thời điểm vỡ nát.
- Xông lên, Long Hồn Quả là của ta!
- Đáng chết, nhiều người như vậy, Long Hồn Quả không có nhiều, muốn cướp được một chút cũng không dễ.
- Thực lực ta mặc dù không mạnh, nhưng mà có thể đục nước béo cò, ngộ nhỡ có thể có được Long Hồn Quả thì sao?
Có tiếng gào thét kích động, có tiếng gầm gừ không cam lòng, cũng có người tự nói một mình, điểm giống nhau duy nhất, chính là tất cả mọi người đều bước không chậm.
Dù là những tu sĩ núp trong bóng tối, rốt cuộc không còn chút do dự nào, lần lượt chạy như điên về hướng Long Hồn Thụ.
Long Hồn Quả có sức hấp dẫn quá lớn, ánh mắt của tu sĩ dù cách xa hơn mười dặm, cũng có thể nhìn thấy thứ quả tản ra thất thải quang mang trên Long Hồn Thụ kia, nước miếng đều chảy ra.
- Ha ha, ta là người đầu tiên, Long Hồn Quả này tất nhiên phải có phần của ta.
Tiếng xé gió vang lên, một bóng người tốc độ cực nhanh phóng tới Long Hồn Thụ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!