Tiêu Phàm không có nhìn lầm, đạo thân ảnh từ đầm nước phía dưới sống sót đi ra đúng là Phong Lang, chỉ là Phong Lang còn sống, vậy Tiểu Kim đâu?
Nếu như Tiểu Kim không có việc gì, làm sao không cùng Phong Lang đi ra ngoài chứ?
Nghĩ vậy, trong lòng Tiêu Phàm có loại dự cảm không tốt.
Nghe được Tiêu Phàm hỏi, Phong Lang cúi đầu, trầm mặc không nói, thần sắc khó coi vô cùng.
- Tiểu Lang, Tiểu Kim đến cùng làm sao?
Tiêu Phàm kém chút nổi giận, bất quá hắn vẫn cưỡng ép nhịn xuống.
- Ta cũng không biết.
Phong Lang lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia lo lắng, còn có một tia kiên định, nói:
- Ta tin Tiểu Kim không sao, nó nhất định sẽ đi ra.
- Đến cùng là phát sinh cái gì?
Tiêu Phàm hít sâu một hơi nhìn đầm nước đóng băng kia đã đóng băng luôn cả mặt đất. Hắn biết tất cả những thứ này khẳng định cùng Phong Lang và Tiểu Kim có quan hệ.
Trước đó hắn cũng tiến vào một không gian bạch sắc băng sương, nhưng cùng Băng Sương Chi Khí so ra, lại là tiểu vu gặp đại vu, hoàn toàn không tính là gì.
- Lúc ấy, ta theo Tiểu Kim uống máu của Quan huynh, Sử Vô Pháp vừa đó liền chạy tới...
Thần sắc Phong Lang có chút mê ly, tiến vào bên trong hồi ức.
Sự tình phía trước Quan Tiểu Thất cùng Tiêu Phàm đã nói qua, Tiêu Phàm chỉ muốn biết rõ hai người nhảy vào đáy hồ về sau phát sinh cái gì, vì sao Tiểu Kim không đi ra.
Phong Lang không am hiểu ngôn từ, nhưng đem sự tình nói đại khái. Lúc đầu, hai người bọn hắn nhảy vào bên trong đầm nước, máu Quan Tiểu Thất cũng chầm chậm có tác dụng, lại thêm đầm nước có hàn ý thấu xương, ý thức hai người hoàn toàn thanh tỉnh.
Chỉ là bốn phía đen kịt vô cùng, hơn nữa hồ nước có tác dụng ăn mòn Hồn Lực, Tiểu Kim và Phong Lang cũng căn bản thấy không rõ phương hướng, chỉ có thể tiến lên phía trước.
- Lúc chúng ta chìm xuống khoảng năm mươi, sáu mươi trượng, nhìn thấy Sử Vô Pháp bọn hắn không đuổi theo, ta liền nói với Tiểu Kim không cần thiết tiếp tục chìm xuống, bởi vì phía dưới hồ nước cho ta một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Nói đến đây, thần sắc Phong Lang cực kỳ ngưng trọng.
- Sau đó thì sao?
Tiêu Phàm biết bọn hắn nhất định là tiếp tục chìm xuống, bằng không thời điểm bản thân luyện hóa năng lượng Băng Thuộc Tính trong đầm nước, bọn hắn nên phát hiện mình tồn tại mới đúng.
- Ta khuyên Tiểu Kim đừng mạo hiểm, nhưng Tiểu Kim lại cực kỳ hưng phấn, hắn nói cho ta biết, lần này có đồ vật nó muốn có được, hoặc có lẽ là có thứ gì đang triệu hoán nó.
Phong Lang hít sâu một hơi.
Cùng Tiểu Kim ngốc hơn mấy tháng, Phong Lang cũng có thể đại khái nghe hiểu Tiểu Kim có ý tứ gì, huống chi Tiểu Kim vốn nhân tính hóa, chỉ là không thể mở miệng nói chuyện mà thôi.
- Có đồ vật triệu hoán nó? Thứ gì?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!