- Con mẹ nó ngươi có gan chớ đi.
Quan Tiểu Thất lửa giận xen lẫn, lách mình truy đuổi.
- Ngươi dám đuổi theo, Tiêu Phàm sẽ không còn ai nhặt xác cho hắn.
Âm thanh Sử Vô Pháp từ đằng xa truyền đến, thập phần phiêu miểu, quanh quẩn trong cổ lâm.
Hắn chính là Minh Chủ Phong Minh, đối với Phong Thế cùng Phong Ý lĩnh ngộ tự nhiên không phải thường nhân có thể so sánh, nếu như không phải vừa mới thụ thương, hắn thật đúng là sẽ lưu lại Quan Tiểu Thất.
Nghe được Sử Vô Pháp nói, Quan Tiểu Thất bỗng nhiên ngừng bước chân, nhìn Mê Huyễn Lâm phía xa, kinh ngạc nói:
- Tam Ca? Hắn cũng tiến vào Mê Huyễn Lâm?
Quan Tiểu Thất biết Mê Vụ Lâm đáng sợ, Tiểu Kim cùng Phong Lang đều trúng chiêu, Tiêu Phàm lại có thể đi nơi nào.
Chẳng qua là khi hắn nhìn về phía phương hướng Mê Huyễn Lâm, trong lòng hơi hơi ngưng tụ, cỗ lệ khí ngập trời cùng sấm sét rống lên một tiếng khiến toàn thân hắn run lên.
Khí tức kia chí ít cũng là Chiến Hoàng đỉnh phong, nếu như Tiêu Phàm thực ở bên trong, vậy há không phải đang gặp nguy hiểm sao?
- Tam Ca!
Nghĩ vậy, Quan Tiểu Thất kêu một tiếng sợ hãi, hóa thành một đạo thiểm điện phóng tới Mê Huyễn Lâm.
Bên trong Mê Huyễn Lâm, Tiêu Phàm miễn cưỡng gắng gượng chống cự thân thể mình, điên cuồng chạy trốn. Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao phát cuồng, ngược lại là dự kiến bên trong của Tiêu Phàm.
Dù sao, kim sắc trùng kén gặm nuốt thống khổ, hắn cũng đã tự mình trải qua, nếu như không phải may mắn trùng kén là át chủ bài cuối cùng trong lòng hắn, hắn tuyệt đối không thể sống đến hiện tại.
Chỉ là Tiêu Phàm không nghĩ tới Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao kiên nghị như thế, lâu như vậy đều không có ngã xuống.
Phải biết, lúc ấy Tử Điện Điêu vẻn vẹn vài tức liền ngã xuống rồi, Tiêu Phàm thầm mắng một tiếng xúi quẩy, tiếp tục thao túng kim sắc trùng kén điên cuồng gặm nhắm huyết nhục Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao.
Tiêu Phàm cũng chẳng tốt đẹp gì, Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao điên cuồng đuổi giết hắn, chỉ là thống khổ như ngàn vạn con kiến gặm nuốt khiến hành động bị hạn chế, bằng không, Tiêu Phàm nào còn có thể chạy trốn.
Trong cơ thể Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao, kim sắc trùng kén điên cuồng cắn nuốt, Hồn Lực cuồn cuộn hướng về nó cấp tốc hội tụ. Ở bên ngoài, màng mỏng vỏ ngoài liệt phùng vàng nhạt càng lúc càng lớn, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ ra.
Răng rắc! Răng rắc!
Ngoại giới, Tiêu Phàm có thể rõ ràng nghe được hai tiếng giòn vang, ngay lúc đó, Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao giãy dụa mấy lần rốt cục cũng ngã xuống đất không dậy nổi, triệt để không có âm thanh.
- Hồn Tinh vỡ ra?
Tiêu Phàm cau mày một cái, thanh âm kia hắn có thể chắc chắn là thanh âm Hồn Tinh Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao vỡ nát. Bởi vì có một cỗ Hồn Lực bàng bạc rót vào thể nội kim sắc trùng kén.
Mà đạo thanh âm thứ hai lại là thanh âm kim sắc trùng kén vỡ ra, giờ phút này kim sắc trùng kén đã có lớn hơn, toàn thân kim quang lóng lánh.
Bất quá vẻn vẹn trong nháy mắt, kim sắc quang mang liền bị huyết sắc quang mang chiếm lấy, bên trong huyết sắc quang mang ẩn chứa một cỗ bàng bạc túc Sát Chi Ý.
Tiêu Phàm nhìn một màn này trong lòng hơi kinh hãi, gần như đồng thời, ánh mắt tỏa sáng:
- Sát Ý thật đáng sợ, ta tựa như đụng chạm đến ngưỡng cửa Nhị Trọng Sát Ý.
Bất quá Tiêu Phàm không có lập tức nhập định, bởi vì hắn càng hiếu kỳ kim sắc trùng kén hơn, đến cùng sẽ thuế biến thành cái gì.
Vết nứt trên kim sắc trùng kén càng ngày càng nhiều, tất cả Hồn Lực thể nội Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao đều tiêu hao sạch sẽ, xác ngoài kim sắc trùng kén cũng triệt để vỡ ra.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!