Tiêu Phàm đi rất chậm, sương trắng bên trong Mê Huyễn Lâm lượn lờ, chỉ có thể mơ hồ nhìn được hai trượng đồ vật, hơn nữa sương trắng này có lực ăn mòn cường đại, Hồn Lực đều có thể bị ăn mòn, Tiêu Phàm cũng không dám khinh thường.
Bất quá, trong lòng hắn có một phương hướng, chính là hướng kim sắc trùng kén chỉ thị.
Sau nửa ngày, Tiêu Phàm xuyên qua tùng lâm, dừng lại tại một vùng bình địa, phía trước đất bằng là một đầm nước rộng 200 trượng, xung quanh đầm nước, hơi nước lượn lờ, như mộng tựa huyễn.
Quỷ dị là tại vị trí đất bằng lại không có bất kỳ sương mù nào, liếc mắt liền có thể nhìn đến phần cuối.
Bất quá tâm thần Tiêu Phàm lại không có rơi vào phía trên đầm nước, mà nhìn thấy cạnh đầm nước có mấy bóng người, sát ý lạnh như băng từ trên người Tiêu Phàm lặng lẽ mà ra.
- Quân Lạc, ngươi thật là không có khiến ta thất vọng.
Khóe miệng Tiêu Phàm giương lên, Sát Ý lạnh thấu xương tràn ra.
Trừ Quân Lạc ra còn có mấy người, Tiêu Phàm liếc mắt liền nhận ra hai người, chính là Sử Vô Pháp cùng Lý Đạo Hiên.
Chỉ là Lý Đạo Hiên giờ phút này lại bị trói gô, bị phong ấn tu vi, vứt trên mặt đất.
- Tiểu Kim, Tiểu Ngũ và Tiểu Lang đâu?
Tiêu Phàm nhíu mày, liếc nhìn bốn phía lại không có phát hiện ba bóng dáng bọn Tiểu Kim.
Nhìn Quân Lạc miệng lớn thở phì phò, trong lòng Tiêu Phàm ngưng lại, cười lạnh nói:
- Xem ra, Quân Lạc cũng không ngốc, biết rõ quấn một vòng lớn mới đi tới nơi này, sợ ta theo dõi?
- Quân Lạc, chúng ta bắt bọn Quan Tiểu Thất, ngươi đến nơi này làm cái gì?
Sử Vô Pháp nhìn thấy Quân Lạc há mồm thở dốc, sắc mặt không phải dễ nhìn, con ngươi thâm thúy liếc nhìn tứ phương, tìm kiếm cái gì.
Sử Vô Pháp thật đúng là không phải cảnh giác bình thường, trong lòng Tiêu Phàm lạnh lùng.
Nếu như không phải không có phát hiện tung tích Quan Tiểu Thất, Tiêu Phàm đã sớm xông lên đại đồ sát.
- Ta tới làm cái gì? Chết rồi, Úy Càn bị Tiêu Phàm giết! Ngươi nói ta tới làm cái gì?
Quân Lạc lạnh lùng nói, phẫn nộ nhìn Sử Vô Pháp nói:
- Ngươi không phải nói Tiêu Phàm hẳn phải chết là không nghi ngờ sao? Ngươi không phải nói Tiêu Phàm đã chết sao? Ta đều kém chút bị Tiêu Phàm hành hạ đến chết!
- Tiêu Phàm không chết?
Sử Vô Pháp kinh ngạc nói, toàn thân khẽ run:
- Quan Tiểu Thất tức giận như thế truy sát ta, không phải bởi vì Tiêu Phàm chết sao?
Trong lòng Sử Vô Pháp thập phần không hiểu, đây chính là Trùng Hoàng Huyết Sát Cổ Trùng đó, khoảng cách gần như vậy cho dù Chiến Hoàng hậu kỳ cũng trốn không thoát công kích Trùng Hoàng, Tiêu Phàm làm sao có thể còn sống?
Hơn nữa, nếu như không phải Tiêu Phàm chết, Quan Tiểu Thất làm sao có thể tức giận như thế?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!