Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

Trong lòng Trịnh Như Long giật mình, có vài đầu Hồn Thú cách hắn chỉ có vài chục trượng hắn vậy mà không có phát hiện, nếu như không phải Tiêu Phàm, bản thân há không phải chết không có chỗ chôn?

- Đa tạ Đại Sư Huynh.

Trịnh Như Long hướng về phía Tiêu Phàm cung kính thi lễ, cảm kích nói ra.

Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng, ốc còn không mang nổi mình ốc. Bắt đầu nướng chín thịt Kim Văn Xà ăn.

Trịnh Như Long hít sâu một hơi, ngồi tại chỗ bắt đầu tu luyện, mấy viên Hồn Tinh Thất Giai đã đủ để hắn đột phá đến Chiến Hoàng cảnh.

Ngày thứ hai, thời khắc luồng rạng đông thứ nhất nhập đại địa, trên người Trịnh Như Long rốt cục cũng tản mát ra một cỗ khí thế bàng bạc tựa như giang hà vỡ đê, phát ra thanh âm long long.

- Rốt cục cũng đột phá?

Tiêu Phàm mỉm cười, lại chờ đợi nửa canh giờ Trịnh Như Long mới mở hai mắt, hướng về phía Tiêu Phàm cung bái nói:

- Đa tạ Đại Sư Huynh.

- Tốt, ngươi cũng ly khai sơn cốc này đi.

Tiêu Phàm phủi mông một cái, đứng dậy.

- Đại Sư Huynh, ta đi cùng ngươi.

Trịnh Như Long chỗ nào không hiểu ý nghĩ lời nói của Tiêu Phàm, đây là chuẩn bị bỏ rơi hắn mà, hắn không muốn để cho Tiêu Phàm một mình mạo hiểm đi.

- Đi với ta, ngươi sẽ ngán chân ta.

Tiêu Phàm lắc đầu, Mê Vụ Lâm tuyệt đối không đơn giản. Quan Tiểu Thất, Phong Lang cùng Tiểu Kim đều có thể thua ở bên trong, huống chi Trịnh Như Long này?

Thật đúng là không phải Tiêu Phàm cố ý đả kích Trịnh Như Long, mà là hắn thực không muốn Trịnh Như Long bị bản thân liên lụy.

Nghe Tiêu Phàm nói, sắc mặt Trịnh Như Long có chút ảm đạm, hắn hận bản thân thực lực quá thấp, nếu là người khác nói lời này, hắn có lẽ còn khịt mũi coi thường.

Chiến Hoàng cảnh còn ngán chân, đây cũng quá coi thường hắn rồi.

Bất quá, nói lời này là Tiêu Phàm, Trịnh Như Long cũng không dám phản bác. Hắn đúng là Chiến Hoàng cảnh, nhưng nếu Tiêu Phàm muốn giết hắn có lẽ chỉ cần một chiêu, đây chính là chênh lệch.

- Được rồi, ngươi còn có nhiệm vụ trọng yếu hơn, đi tìm Chu Linh đi. Mà các ngươi lại là tấm gương Linh Điện, ta nghĩ Đại Trưởng Lão cũng không muốn các ngươi có bất kỳ việc gì ngoài ý muốn.

Tiêu Phàm vỗ bả vai Trịnh Như Long nói, Đại Trưởng Lão trong miệng hắn dĩ nhiên chính là Hướng Vinh.

Trịnh Như Long hít sâu một hơi gật đầu, sau đó cùng Tiêu Phàm rời sơn cốc, tại bên ngoài sơn cốc chia tay.

Nhìn qua phương hướng Tiêu Phàm rời đi, Trịnh Như Long chậm chạp nói:

- Tiêu Phàm, ngươi vĩnh viễn là Đại Sư Huynh của Trịnh Như Long ta!

Tiêu Phàm cấp tốc hướng về chân trời lao đi, bên trong có thể cảm ứng được phương hướng kim sắc trùng kén. Trong lòng Tiêu Phàm cũng cảm khái không thôi, ai có thể ngờ đến cứu bọn Quan Tiểu Thất, cuối cùng lại là Trùng Hoàng Huyết Sát Cổ Trùng?

Sự thật chính là kỳ diệu như vậy, bên trong u minh, đều có nhân quả.

- Tiểu tử này tốc độ thật đúng là không chậm.

Sau ba canh giờ, Tiêu Phàm dừng lại trên lưng một ngọn phong sơn bên ngoài mấy trăm dặm ngắm nhìn phương xa.

Tại 1 ~ 2 dặm bên ngoài là một mảnh cổ lâm to lớn, bốn phía cổ lâm tràn ngập sương mù căn bản nhìn không thấu. Dù là Hồn Lực cũng thẩm thấu không vào ở gần mê vụ, Hồn Lực trong nháy mắt bị tiêu tán không còn.

- Còn đáng sợ hơn Hủ Thực Chi Lực, đây chính là Mê Huyễn Lâm?

Tiêu Phàm mị mị hai mắt, hắn có thể rõ ràng cảm ứng được kim sắc trùng kén, đây là một loại linh hồn ấn ký đến từ sâu bên trong, không có quan hệ gì với Hồn Lực.

Loại cảm giác này Tiêu Phàm cũng nói không rõ, bất quá hắn tin tưởng trực giác bản thân, cũng càng thêm tin tưởng Bạch Thạch, dù sao là Bạch Thạch khiến Trùng Hoàng Huyết Sát Cổ Trùng cùng hắn sinh ra loại cảm giác này.

Tiêu Phàm như là viên hầu, từ sườn núi phía trên nhảy vọt xuống, trên cành cây cổ thụ phi nhanh, mấy chục giây thời gian Tiêu Phàm liền xuất hiện ở vị trí Mê Huyễn Lâm.

Vẻn vẹn do dự một chút, Tiêu Phàm liền đi vào. Mặc dù trong lòng hắn có cỗ bất an, nhưng vì bọn Tiểu Kim, cho dù nguy hiểm hắn cũng không do dự.

Tiến vào Mê Huyễn Lâm, khiến Tiêu Phàm rất ngạc nhiên là một cỗ mùi thơm nhàn nhạt đập vào mặt, mùi thơm không phải rất đậm nhưng lại thấm vào ruột gan, để cho người ta nhịn không được hít sâu mấy khẩu.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!