Trong rừng truyền đến tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, Quân Lạc trên mặt đất không ngừng quay cuồng, toàn thân co rút, một cỗ khí tức cường đại hướng về vị trí bọn hắn đang tới gần.
- Đại Sư Huynh.
Thần sắc Trịnh Như Long cứng lại, không phải hắn thương hại Quân Lạc, mà là hắn cảm giác được mấy đầu Hồn Thú cường đại đang ở gần.
Vẻn vẹn khí tức kia liền khiến Trịnh Như Long tê cả da đầu, dù sao thực lực hắn vẫn chỉ là Phong Vương Chiến Vương.
Thần sắc Tiêu Phàm thập phần bình tĩnh, Hồn Lực hắn bao phủ xung quanh mấy chục trượng bên trong, hai đầu Thất Giai Sơ Kỳ Hồn Thú tới gần, tiềm phục bên trong một mảnh tùng lâm.
Bất quá Tiêu Phàm lại không quan tâm, Thất Giai Sơ Kỳ với hắn mà nói còn chưa đáng kể.
Con ngươi hắn băng lãnh nhìn chằm chằm mặt Quân Lạc, chờ đợi Quân Lạc thỏa hiệp.
- Ta nói, Tiêu Phàm, ta nói.
Mấy canh giờ tra tấn, Quân Lạc rốt cục vẫn không nhịn được, quỳ trên mặt đất, thân thể co ro, đầu dính sát mặt đất.
Thanh âm hắn trầm thấp vô cùng, không có bất luận lực lượng gì.
Tiêu Phàm hơi chuyển động ý nghĩ một chút, kim sắc trùng kén lập tức đình chỉ gặm nuốt huyết nhục Quân Lạc, lạnh lùng nói:
- Trước khi nói ta khuyên ngươi một câu, nếu như ngươi dám gạt ta, vậy thì cứ hưởng thụ sự tra tấn này liên tục trong một tháng đi.
Nghe thấy Tiêu Phàm nói, Quân Lạc không khỏi lạnh run, giờ phút này thể nội hắn đã ngàn kho trăm lỗ, căn bản không còn hình dáng. Nếu như không phải hắn thân làm Chiến Hoàng cảnh, thân thể coi như cường đại, đoán chừng sớm đã chống đỡ không nổi.
- Nói đi.
Tiêu Phàm ngồi bên trên một tảng đá lớn, nướng Kim Văn Xà trước đó đã chém giết, một mùi thịt thơm tràn ngập bốn phía.
Hồn thú trong tối bắt đầu rục rịch, bất quá vẫn là áp chế xúc động trong lòng, hắc y tu sĩ Nhân loại cho bọn chúng một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Đến Thất Giai Sơ Kỳ Kim Văn Xà đều bị hắn nướng làm đồ ăn ăn, bọn chúng không muốn nối bước Kim Văn Xà.
- Đại Đế Tử muốn giết Nam Cung Tiêu Tiêu, mà Long Tiêu muốn giết ngươi, hai người không mưu mà hợp, bởi vì Đại Đế Tử không thể ngay trước mặt mọi người xuất thủ với Nam Cung Tiêu Tiêu. Cho nên Đại Đế Tử đối phó ngươi, Long Tiêu diệt sát Nam Cung Tiêu Tiêu.
Quân Lạc run giọng nói, ực ực nuốt vài ngụm nước miếng.
Sau đó, hắn tiếp tục nói:
- Đại Đế Tử lúc ấy đáp ứng vì đề phòng vạn nhất, đồng thời liên hợp người Đế Minh, Thiên Hạ Minh cùng Vương Đạo Minh đối phó ngươi. Lúc đó, Phong Minh Sử Vô Pháp cũng chủ động tìm tới cửa, Phong Minh đáp ứng Đại Đế Tử trợ giúp hắn giết chết ngươi, Đại Đế Tử muốn trợ giúp Phong Minh giết chết Sở Khinh Cuồng.
- Theo ý ngươi, không phải Nam Cung Thiên Dật chủ động tìm Sử Vô Pháp, mà là Sử Vô Pháp chủ động tìm Nam Cung Thiên Dật?
Con ngươi Tiêu Phàm ngưng tụ, sát tâm dâng lên.
Nếu như Nam Cung Thiên Dật chủ động tìm Sử Vô Pháp, Sử Vô Pháp sẽ không cách nào cự tuyệt, như thế có thể thông cảm được, nhưng hiện tại, một sợi nhân từ cuối cùng Tiêu Phàm đối với Sử Vô Pháp cũng biến mất không còn một mảnh.
- Sử Vô Pháp tính là cái gì chứ, làm sao có thể khiến Đại Đế Tử chủ động tìm hắn? Đây chẳng qua là Sử Vô Pháp tự cao thanh cao, nâng thân phận bản thân mà thôi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!