Úy Càn gầm thét, thế nhưng là vô luận hắn giãy giụa như thế nào, Chiến Hồn Tử Kim Lưu Quang Chùy vậy mà lấy một loại tốc độ đáng sợ phân giải. Phân giải ra Hồn Lực, tất cả đều tràn vào bên trong Chiến Hồn Tiêu Phàm.
Hắn lúc này mới minh bạch, mình cùng Tiêu Phàm chênh lệch thực sự quá lớn.
Tiêu Phàm chiến bại Sở Dịch Phong, giết chết Nhất Tử, việc này căn bản không phải vận khí, mà là thực lực chân chính, chỉ là hắn một mực ôm may mắn mà thôi.
Không cùng ngươi chơi nữa!
Hắn cũng minh bạch câu nói vừa nãy của Tiêu Phàm là ý gì, Tiêu Phàm cùng hắn chiến đấu lâu như vậy, chính là đang chơi, hoặc có lẽ là chỉ vì thôn phệ Chiến Hồn của hắn mà thôi.
- Tiêu Phàm, ngươi không thể giết ta!
Úy Càn rốt cục sợ hãi, hai chân nhũn ra, thiếu chút nữa thì quỳ trên mặt đất.
- Dưới gầm trời này, không có chuyện không thể giết người.
Tiêu Phàm cười lạnh.
- Ta có thể nói cho ngươi biết, Nam Cung Thiên Dật muốn đối phó ngươi như thế nào!
Úy Càn vội vàng nói.
- Không cần thiết.
Tiêu Phàm khịt mũi coi thường, nếu như trước đó, hắn còn do dự một chút, nhưng hiện tại Úy Càn không nói cũng sẽ có người khác nói.
Một kiếm không lưu tình chút nào vung ra, đầu Úy Càn cao cao bị ném lên, cột máu cao một trượng bắn về phía không trung.
Úy Càn kinh khủng nhìn Tiêu Phàm, hắn phải chết?
- Ầm!
Chỉ thấy một đạo kiếm nhô ra, thân thể Úy Càn đột nhiên nổ tung, hài cốt không còn. Tiêu Phàm lấy tay vung lên, đầu Úy Càn lập tức bị một mảnh vải đen bao khỏa.
- Không hổ là Bát Phẩm Chiến Hồn, đối với U Linh Chiến Hồn mà nói là đại bổ, đáng tiếc lại để Thạch Hàn Kiếm trốn thoát.
Tiêu Phàm lẩm bẩm.
Hắn từng nghe nói Thạch Hàn Kiếm cũng là Bát Phẩm Chiến Hồn, cũng ỷ vào đó mà chiếm cứ hạng chín Thiên Bảng.
- Nam Cung Thiên Dật, lại đoạn của ngươi một tay.
Tiêu Phàm để lại một câu nói, lách mình biến mất bên trong bóng đêm.
Mấy tức sau, Tiêu Phàm mang theo Trịnh Như Long xuất hiện ở bên cạnh đống lửa kia, lạnh lùng nhìn Quân Lạc miệng sùi bọt mép trên mặt đất.
Hơi chuyển động ý nghĩ một chút, kim sắc trùng kén lập tức đình chỉ gặm nuốt huyết nhục Quân Lạc, giờ phút này Quân Lạc cả người mồ hôi, bên trong mồ hôi còn kèm theo từng tia máu tươi.
Hắn kinh khủng nhìn Tiêu Phàm, tựa như nhìn thấy quỷ.
Ầm!
Tiêu Phàm tiện tay ném ra miếng vải đen trong tay, một cái đầu lăn ra, bên cạnh lửa trại chiếu xuống, lộ ra cực kỳ dữ tợn đáng sợ.
- Ngươi giết Úy Càn?
Thanh âm Quân Lạc cực kỳ suy yếu, toàn thân run rẩy.
- Đại Sư Huynh, Quân Lạc là do ngươi giết?
Trịnh Như Long cũng hít một hơi lãnh khí, thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc gật gật đầu. Trịnh Như Long lại nói:
- Đại Sư Huynh, ngươi không nên giết Úy Càn, hắn là...
- Trong lòng ta đối với địch nhân, cho tới bây giờ không có nên giết hay không nên giết, chỉ có có thể hay không thể giết!
Tiêu Phàm cắt ngang lời nói của Trịnh Như Long, con ngươi vô cùng kiên định.
Không có nên giết hay không nên giết, chỉ có có thể hay không thể giết!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!