Thiên Kim Đằng vừa có thể lấy rèn đúc Hồn Binh, cũng có thể luyện chế dược dịch, chính là vật liệu hiếm có, Tiêu Phàm tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Bất quá, Tiêu Phàm cũng không có kiêng nể gì lấy cả hai gốc linh dược, kinh nghiệm một lần trước kia nói cho hắn biết, linh dược bậc này khẳng định có Hồn Thú thủ hộ.
Quả nhiên, Tiêu Phàm thử thăm dò tới gần Thiên Kim Đằng và Hỏa Tâm Thất Diệp Hoa, một đạo kim sắc thiểm điện từ trong rừng bắn ra, tốc độ nhanh vô cùng.
- Thất Giai Sơ Kỳ Kim Văn Xà?
Tiêu Phàm liếc mắt liền nhìn ra lai lịch đạo kim sắc thiểm điện kia, hình thể không phải rất lớn, cũng chỉ ba thước, nhưng rất có lực công kích.
Chỉ là Tiêu Phàm cũng không quá để ý, Tu La Kiếm chẳng biết lúc nào xuất hiện, một kiếm liền đem Kim Văn Xà chém thành hai đoạn.
- Tặng kèm một khỏa Thất Giai Hồn Tinh, cũng có vẻ như không tệ.
Tiêu Phàm đem thi thể Kim Văn Xà và Hồn Tinh thuận tiện thu hồi, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí đem hai gốc linh dược bỏ vào bên trong Hồn Giới.
Thi thể Kim Văn Xà cùng hai gốc linh dược đều có giá trị không nhỏ, bán đấu giá đều có thể thu hoạch được một bút tài phú.
Tiêu Phàm thu liễm tâm thần, tiếp tục tiến lên, đi trên đường thời gian một nén nhang, liền lấy được sáu cây Thất Phẩm Linh Dược, mười chín gốc Lục Phẩm Linh Dược, coi như thu hoạch tương đối khá.
Về phần chém giết Hồn Thú, Tiêu Phàm chỉ lấy đi Hồn Tinh, thi thể Hồn Thú vẻn vẹn cắt có chút thịt, thu một chút máu tươi. Dù sao, không gian Hồn Giới có hạn, thịt Hồn Thú mặc dù ngon, nhưng nếm thử một chút là đủ rồi.
Mà máu tươi Hồn Thú làm vật liệu thuốc rất tốt.
Đương nhiên, mặc dù Hồn Thú đại bộ phận tinh hoa đều ngưng tụ ở phía trên Hồn Tinh, nhưng thịt Hồn Thú đối với tu sĩ cấp thấp mà nói, hiệu quả không kém hơn Linh Dược, chỉ là đối với Tiêu Phàm không có quá nhiều lợi ích mà thôi.
Thời điểm này màn đêm đã buông xuống, trong sơn cốc truyền đến từng đợt thanh âm chim thú côn trùng kêu vang, Tiêu Phàm dừng lại, chuẩn bị nghỉ ngơi một đêm lại đi.
Dù sao, ban đêm là thiên hạ của Hồn Thú, ở chỗ này Tiêu Phàm cũng không dám khinh thường. Mới vừa rồi Thất Giai Hồn Thú bị hắn chém giết đều có mấy đầu, sơn cốc này tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy.
- Dấu chân?
Thời khắc Tiêu Phàm chuẩn bị lên cây, Hồn Lực quét qua lại phát hiện một vết hằng chừng hơn ba bốn mét có.
Đến gần xem xét, Tiêu Phàm nhìn chằm chằm mấy hàng dấu chân, thần sắc hơi hơi ngưng tụ, trầm ngâm nói:
- Từ dấu chân sâu cạn, cùng số lượng lớn nhỏ, là dấu chân người, hơn nữa hẳn không ít hơn tám người.
Ở bên trong Cổ Địa Bí Cảnh, trừ Hồn Thú loài chim có thể phi hành, Hồn Thú khác cùng tu sĩ Nhân Loại đều chỉ có thể ở mặt đất hành tẩu, lưu lại dấu vết đó là tự nhiên.
Bất quá, Tiêu Phàm lại có một loại dự cảm không tốt, hắn tiến vào sơn cốc đến nay, trừ cửa vào sơn cốc có vết máu cùng dấu vết đánh nhau ra, mọi thứ đều cực kỳ bình tĩnh, sự tình gì đều không phát sinh, cũng không có bất kỳ dấu vết đánh nhau.
Tiêu Phàm có năm thành xác định, dấu vết đánh nhau ở cửa vào sơn cốc cùng những người này có quan hệ.
- Hồn Lực trong hơi thở còn kèm theo mùi tanh máu tươi, rời đi không hơn hai canh giờ, có thể theo kịp.
Tiêu Phàm hít sâu một hơi, trong con ngươi u quang lập loè.
Nếu như không lo lắng an nguy Tiểu Kim, Quan Tiểu Thất cùng Phong Lang, Tiêu Phàm cũng sẽ không mạo hiểm.
Một cái lắc mình, Tiêu Phàm liền biến mất tại chỗ, dọc theo dấu chân tiến lên phía trước, ven đường nhìn thấy không ít linh dược và Hồn Thú, hắn cũng bất động thanh sắc rời đi.
So với tính mạng bọn Tiểu Kim, một chút linh dược lại tính là gì?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!