Hắn mặc dù không biết tu vi Bắc Lão ra sao, nhưng hắn tin tưởng có Bắc Lão, bản thân lại có hơn một núi dựa lớn.
Đương nhiên, Tiêu Phàm cũng biết, tất cả còn phải dựa vào bản thân, chỉ có bản thân đầy đủ cường đại, địch nhân mới e ngại, chính mình mới có quyền nói chuyện.
- Người sống một đời, có việc nên làm, có việc không nên làm, vô luận sự tình gì, chỉ cần ngươi nói cho ta biết. Nếu là đúng, ngươi có thể làm càn, hảo nam nhi nên khoái ý ân cừu.
Bắc Lão thản nhiên nói, cả người tựa như trẻ ra mấy chục tuổi.
Con ngươi hắn có chút mê ly, thậm chí áy náy, trong lòng Tiêu Phàm thầm than, xem ra bản thân sư tôn cũng là một người có cố sự.
- Bất quá.
Đột nhiên, lời nói Bắc Lão xoay chuyển:
- Nếu như ngươi vì thích mà giết, không cần người khác xuất thủ, vi sư cũng sẽ tự tay giết ngươi, diệt trừ hậu hoạn!
Lời này Bắc Lão nói như chém đinh chặt sắt, trong lòng Tiêu Phàm không khỏi run một cái, cũng không nhịn được bội phục Bắc Lão.
- Lão sư yên tâm, đồ nhi biết bản thân nên làm gì, không nên làm gì.
Tiêu Phàm hít sâu một hơi nói.
Một đường đi tới, hắn giết người vô số, nhưng để tay lên ngực tự hỏi, chưa có người nào không nên giết, hắn không cố ý giết người, người lại cố ý giết hắn.
Nắm giữ Tu La truyền thừa đã sớm chú định bên trong huyết sát trưởng thành, mà cái này vẻn vẹn mới là vừa mới bắt đầu.
Bất quá Tiêu Phàm rất rõ ràng, người nào nên giết, người nào không nên giết, người không phạm ta, ta không phiền người, người nếu phạm ta, gấp trăm lần hoàn lại!
Đây chính là Tiêu Phàm Tu Luyện Chi Tâm!
Hai người trầm mặc thật lâu, Bắc Lão lúc này mới nói ra:
- Đúng rồi, ngươi có thể lấy thực lực Chiến Vương hậu kỳ giết chết chín Phong Vương Chiến Vương, nghĩ đến thực lực không yếu, ngươi lĩnh ngộ Đệ Tứ Trọng Thế?
- Vâng, lão sư.
Tiêu Phàm gật đầu, chỉ một thoáng, toàn thân tản ra khí thế cường đại, một trận phong bạo cường đại từ trên người hắn xuất hiện.
Rất hiển nhiên, đây chính là Tiêu Phàm lĩnh ngộ Tứ Trọng Phong Thế, giờ phút này Tiêu Phàm tựa như cùng Phong Thế hòa làm một thể.
Hắn ngẫm lại vẫn là không có đem Tứ Trọng Sát Thế cùng Thiên Địa Tiêu Sát hiện ra, dù sao hắn không biết Bắc Lão nhìn thấy hắn lĩnh ngộ Sát Ý sẽ có ý nghĩ gì.
Vạn nhất giận dữ, đem bản thân trục xuất sư môn, vậy thì bởi vì nhỏ mà mất lớn rồi.
Tiêu Phàm không phải một người ưa thích khoe khoang, lĩnh ngộ Tứ Trọng Sát Thế cùng Sát Ý, đây là một đại vương bài, vương bài chỉ có thể không cho người khác biết mới là vương bài chân chính.
- Không sai, không sai.
Bắc Lão hài lòng vuốt vuốt sợi râu. Vì Tiêu Phàm cảm thấy chân chính cao hứng:
- Hôm nay, ngươi tiến về Vô Kiếm Nhai diện bích nửa tháng, có lẽ có thể để Kiếm Thế tiến thêm một tầng.
- Vâng, lão sư.
Tiêu Phàm thành thành thật thật gật đầu, trong lòng có chút mừng thầm.
- Bắc Lão, Hỏa Hoàng cầu kiến.
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến một đạo thanh âm thập phần trung khí.
- Hỏa Hoàng?
Tiêu Phàm lông mày nhíu lại, Hỏa Hoàng làm sao tìm tới tới nơi này? Sau đó hắn vỗ trán một cái, bản thân ngược lại quên mất, lần trước nói với Hỏa Hoàng mấy ngày nữa triệt để trị tận gốc bệnh hắn, hắn không thấy mình, Hỏa Hoàng tự nhiên lo lắng.
- Tiến đến.
Bắc Lão thản nhiên nói.
- Hỏa Hoàng bái kiến Bắc Lão.
Hỏa Hoàng quyết đoán đi tới, chẳng qua là khi nhìn thấy Bắc Lão lại lộ ra vẻ kính sợ.
Trong lòng Tiêu Phàm hơi kinh hãi, sư tôn rốt cuộc là ai, trước đó Nghiêm Trưởng Lão cung kính như thế cũng liền thôi, bây giờ Hỏa Hoàng cũng cung kính rất nhiều.
- Tiểu Hỏa, ngươi đến nơi này làm cái gì?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!