Nếu như Tiêu Phàm muốn tìm bọn hắn báo thù, bọn hắn làm như thế nào?
Tiêu Phàm bại lộ thân phận không có để ý tới người Sở gia nhìn, con ngươi hắn nhìn chằm chằm vào Sở Lăng Vi, trong mắt có nước mắt đảo quanh, mũi một trận mỏi nhừ, bà lão này chính là mẹ hắn?
- Mẹ, hài nhi tới chậm!
Tiêu Phàm phù phù một tiếng quỳ gối hư không, thật sâu hướng về Sở Lăng Vi bái lạy.
Nước mắt hắn cũng nhịn không được nữa chảy ra, nam nhân đổ máu không đổ lệ, chỉ vì chưa tới chỗ đ*ng t*nh!
- Phàm Nhi, ngươi là Phàm Nhi?
Hai tay Sở Lăng Vi khô gầy mà nếp uốn gắt gao nắm lấy bả vai Tiêu Phàm, toàn thân đều run rẩy.
- Mẹ!
Tiêu Phàm rút tiếng nói, từ khi biết được chân tướng, Tiêu Phàm rốt cuộc không có hận qua cha hắn mẹ.
Lúc này, Tiêu Phàm đột nhiên cảm giác sáng tỏ thông suốt, xiềng tựa sâu trong nội tâm gông tựa như được giải phong, sau đó tan thành mây khói.
Tiêu Phàm biết rõ, đó là một sợi chấp niệm cuối cùng của cỗ thân thể.
- Không có việc gì liền tốt, không có việc gì liền tốt.
Sở Lăng Vi đã khóc không thành tiếng.
Tiêu Phàm nâng Sở Lăng Vi, lực lượng Bạch Thạch cuồng hướng về thể nội Sở Lăng Vi, đáng tiếc không có một chút tác dụng nào.
Cho dù sớm đã biết rõ nhưng Tiêu Phàm vẫn không thể từ bỏ, thậm chí điều động khí huyết bản thân.
- Tiêu Phàm, tình huống mẹ ngươi, ngươi cũng nên biết rõ, không phải Hồn Lực có thể di bổ.
Lúc này, Hề Lão mở miệng nói:
- Mệnh Cách nàng bị hao tổn nghiêm trọng, ta chỉ có thể khu trừ Mệnh Trọc Chi Khí thể nội nàng, cho nàng ăn một viên Thiên Thọ Đan, tạm thời xem như ổn định thương thế.
- Đa tạ Hề Lão.
Tiêu Phàm cúi thật sâu, hắn chậm rãi thu hồi bàn tay, vừa nãy quá gấp lại quên việc này.
Năng lượng Bạch Thạch không thể chữa trị Mệnh Trọc Chi Khí ăn mòn thọ nguyên, chí ít bây giờ còn không thể, muốn di bổ thọ nguyên, nhất định phải số lớn bổ sung khí huyết cùng thọ nguyên.
- Không cần cám ơn ta, là ta nên cảm ơn ngươi mới đúng, rốt cục để cho ta thấy rõ ràng bộ mặt tên Sở Lăng Tiêu này.
Hề Lão lắc đầu, sau đó quay đầu băng lãnh nhìn Sở Lăng Tiêu, khí tức đáng sợ nở rộ mà ra.
Cảm thụ đến ánh mắt Hề Lão, Sở Lăng Tiêu khẽ run lên, bất quá rất nhanh lại bình tĩnh xuống.
- Tiêu Phàm, ngươi là Tu La Điện Chủ?
Tiêu Linh Nhi tự nhiên cũng đã được nghe sự tình Tu La Điện Chủ, biết được Tiêu Phàm là Tu La Điện Chủ, Tiêu Linh Nhi thật lâu không cách nào bình tĩnh.
- Linh Nhi, người này là ca ca ngươi.
Sở Lăng Vi cười nói.
- Ta còn tưởng rằng ta là tỷ tỷ.
Tiêu Linh Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, nhỏ giọng thì thầm.
Nghe nói như thế, Sở Lăng Vi một mặt áy náy nhìn Tiêu Linh Nhi nói:
- Linh Nhi, lúc trước là bởi vì ca ca ngươi sinh trước, mẹ lo lắng các ngươi đều bị bắt lấy, cho nên mẹ nhờ người ta ôm ca ca ngươi đi trước, ta...
Nói đến đây, ngữ khí Sở Lăng Vi có chút nghẹn ngào, cũng không phải là nàng trọng nam khinh nữ, không nguyện ý đem Sở Linh Nhi đưa đi, mà là bởi vì thời gian không còn kịp nữa.
Nếu như thời gian đầy đủ, Tiêu Phàm cùng Tiêu Linh Nhi hai người nàng đều sẽ đưa đi, mỗi lần nghĩ đến, nàng đã cảm thấy thiếu Sở Linh Nhi quá nhiều.
- Mẹ, ta cho tới bây giờ không trách ngươi.
Tiêu Linh Nhi nở nụ cười xinh đẹp nói.
- Mẹ, ngươi mới vừa nói Sở Lăng Tiêu cũng không phải là người Sở gia, là có ý gì?
Tiêu Phàm đột nhiên quay đầu nhìn về phía Sở Lăng Tiêu nơi xa nói, sát cơ nở rộ.