- Không đúng, sư tôn sẽ không giết hại phụ thân!
Đầu Tiêu Linh Nhi như là trống lúc lắc diêu động.
Từ khi nàng hiểu chuyện đến nay, trong trí nhớ cũng chỉ có hai người đối với nàng rất tốt, một là Sở Lăng Vi ngẫu nhiên đến xem nàng, một người khác chính là sư tôn nàng, Sở gia Đại Trưởng Lão.
Đại Trưởng Lão đối với nàng có thể nói là quan tâm tỉ mỉ chu đáo, nàng cho tới bây giờ sẽ không hoài nghi Đại Trưởng Lão sẽ gây bất lợi cho nàng.
- Kiếm Hồng Trần, ngươi muốn Linh Nhi cùng ngươi chôn cùng một chỗ sao?
Đại Trưởng Lão nhìn thấy Tiêu Phàm giữ chặt Tiêu Linh Nhi, lập tức lạnh lùng quát nói.
Trong con ngươi hắn lóe qua vẻ vội vàng, chỉ là ẩn tàng rất tốt, căn bản không ai phát hiện.
Tiêu Phàm trầm mặc không nói, trong mắt Đại Trưởng Lão trước đó lóe qua một vòng sát ý, Tiêu Phàm đối với sát ý cực kỳ mẫn cảm, cái kia tuyệt đối là châm đối Tiêu Linh Nhi.
Chỉ là Tiêu Phàm hiện tại còn không biết Đại Trưởng Lão vì sao sẽ đối với Tiêu Linh Nhi như thế, nhưng Tiêu Phàm tin tưởng bản thân không nhìn lầm.
Dù là Đại Trưởng Lão bình thường đối với Tiêu Linh Nhi trăm ngàn sủng ái, nhưng Tiêu Phàm cũng sẽ không để cho Tiêu Linh Nhi đi mạo hiểm, nếu như hắn thật muốn bảo hộ Tiêu Linh Nhi, coi như Sở Lăng Tiêu muốn giết Tiêu Linh Nhi, hắn cũng khẳng định sẽ không cho phép.
- Tin tưởng ta!
Hồi lâu, Tiêu Phàm hít sâu một cái, nói một cách vô cùng trịnh trọng.
- Ta!
Tiêu Linh Nhi nhất thời có chút không quyết định được, một người là sư tôn dưỡng dục nàng vài chục năm, một người là huynh đệ nàng, theo lý thuyết hai người đều sẽ không tổn thương nàng, nhưng giờ phút này hai người lại đánh nhau, nàng cũng không biết tin tưởng ai.
- Oanh!
Đột nhiên, hư không một trận rung động, một cỗ Hồn Lực phong bạo cuồng bạo từ đằng xa cuốn tới, tất cả mọi người cảm giác tim mật phát lạnh, rùng mình.
Phóng tầm mắt nhìn tới, nơi xa một trận huyết vụ màu đỏ tươi bốc lên, tản ra một cỗ khí tức nhiếp nhân tâm phách.
- Lại một đạo Hồn Giới bị phá vỡ!
Con ngươi Sở Vân Phi hơi hơi co rụt lại, sắc mặt khó nhìn.
- Kiếm Hồng Trần, ngươi thấy được không? Thời gian không được chậm trễ!
Thanh âm Sở Lăng Tiêu lạnh như băng vang lên lần nữa, con ngươi hắn cũng lộ ra thập phần vội vàng.
Tiêu Phàm hít sâu một cái, tựa như làm một cái quyết định gian nan, bất quá vẻn vẹn trong nháy mắt, Tiêu Phàm liền thoải mái.
- Sở Lăng Tiêu, không biết đồ vật này ngươi có muốn hay không?
Tiêu Phàm mở bàn tay, trong tay đột nhiên có một khối tử sắc ngọc bội, tử sắc ngọc bội tản ra vầng sáng nhàn nhạt.
Vốn chỉ là một thứ không đáng chú ý nhưng trong nháy mắt liền hấp dẫn lấy ánh mắt Sở Lăng Tiêu, hận không thể lập tức đem ngọc bội kia chiếm lấy.
Thậm chí, ánh mắt Đại Trưởng Lão cũng lượng một cái, nhìn về phía sương mù màu máu cũng không còn sợ hãi như vậy.
- Đem đồ vật cho ta, ta lập tức thả phụ thân ngươi!
Thái độ Sở Lăng Tiêu trong nháy mắt phát sinh chuyển biến một trăm tám mươi độ, hắn hiện tại chỉ muốn có khối ngọc bội này.
Đám người kinh ngạc nhìn Sở Lăng Tiêu, không nghĩ tới thái độ hắn vậy mà phát sinh cải biến lớn như vậy, chẳng lẽ ngọc bội kia rất có lai lịch?
- Thả cha và gia gia, bằng không ta liền hủy nó.
Tiêu Phàm cười lạnh nói.
Nhìn thấy thần tình Sở Lăng Tiêu khẩn trương, Tiêu Phàm biết rõ bản thân cược đúng, Sở Lăng Tiêu thật không nỡ mất khối ngọc bội này, nếu như là dạng này, vậy hắn hiện tại khả năng liền chiếm cứ quyền chủ động.
- Ngươi hủy không được.
Sở Lăng Tiêu khịt mũi coi thường, hắn đã từng gặp khối ngọc bội này, ngược lại là biết rõ đặc tính khối ngọc bội này.
Tiêu Phàm hơi hơi ngoài ý muốn nhìn Sở Lăng Tiêu, nếu như dùng man lực hủy đi khối ngọc bội này, hắn xác thực làm không được, nhưng nếu như đem khối ngọc bội này để vào bên trong Hồn Giới thì sao?
- Hiện tại thế nào?
Tiêu Phàm ngay trước Sở Lăng Tiêu mặt lấy ra một mai Hồn Giới, sau đó đem tử sắc ngọc bội ném vào trong đó, hai ngón tay nắm vuốt Hồn Giới.
- Ngươi dám!
Sở Lăng Tiêu nổi giận quát:
- Ngươi nếu hủy nó, ta lập tức giết cha ngươi, còn có ngươi, Sở Linh Nhi!
Sở Lăng Tiêu thật giận, hắn từng ấy năm tới nay đều chỉ vì được mai ngọc bội này, nếu để cho Tiêu Phàm hủy, hắn tuyệt đối sẽ phát cuồng.
Một khi Tiêu Phàm bóp nát Hồn Giới trong tay, đồ bên trong Hồn Giới sẽ xói mòn đến vô tận hư vô, hắn về sau muốn có được tử sắc ngọc bội là tuyệt đối không có khả năng.
- Vậy liền thả cha ta!