Tiêu Phàm nhìn Hề Lão kích động trầm ngâm chốc lát, vẫn nói ra:
- Giống như bản thân ngươi suy nghĩ, phá rồi lại lập!
- Như thế nào phá rồi lại lập?
Hề Lão trợn mắt một cái, giờ phút này Mệnh Trọc Chi Khí trong thể nội hắn đã bị Tiêu Phàm rút ra, thân thể cũng không còn suy yếu.
Phá rồi lại lập hắn suy nghĩ mấy trăm năm, thế nhưng là Tiểu Thiên Địa trong thể nội quá mức ngoan cố, liền Chiến Thánh cảnh đỉnh phong đều không phá nổi, hắn cũng không thể làm gì.
Duy nhất có một loại phương pháp chưa thử qua chính là g**t ch*t hắn, thế nhưng người sau khi chết, coi như phá vỡ còn có ý nghĩa gì đâu?
- Ngài không cần nhìn ta như vậy.
Tiêu Phàm cười cười, nói:
- Ngài nói Tiểu Thiên Địa kiên cố như là Thần Binh, Chiến Thánh cảnh đỉnh phong tự nhiên công không phá được, chỉ có cường giả Chiến Thần cảnh mới có thể đánh nát.
- Ngươi nói giống như chưa nói vậy, ta đi nơi nào tìm Chiến Thần cảnh? Chiến Hồn Đại Lục ngàn năm qua chưa từng thấy Chiến Thần, coi như ta tìm ra một người, ta không chết đã là may mắn.
Hề Lão lắc đầu.
- Không, có một loại đồ vật cũng có thể công phá Tiểu Thiên Địa.
Tiêu Phàm cười tủm tỉm nói ra, thần sắc thập phần kiên định.
Hề Lão vừa định phản bác, đầu ngón tay Tiêu Phàm đột nhiên xuất hiện một đoàn huyết sắc quang mang nồng đậm tới cực điểm.
- Mệnh Trọc Chi Khí?
Hề Lão đầu tiên giật mình, sau đó lại lộ ra vẻ thất vọng.
- Ngài không nên biểu tình thế này, ta biết rõ ngài thử qua loại phương pháp này nhưng thời điểm ngài thử nghiệm, sợ Mệnh Trọc Chi Khí giết ngươi cho nên không dám không kiêng nể gì cả thôn phệ Mệnh Trọc Chi Khí, nhưng ngài không thử qua, nếu Mệnh Trọc Chi Khí vượt qua cực hạn xông vào Tiểu Thiên Địa của ngươi thì sao?
Tiêu Phàm thập phần chân thành nói, một chút cũng không giống nói đùa.
- Ngươi xác định?
Hề Lão bị nói mặt đỏ tới mang tai, hắn như thế nào không biết ý tứ Tiêu Phàm, không phải là nói hắn ham sống sợ chết, không có chân chính đi thử nghiệm sao?
Chỉ là Tiêu Phàm nói rất uyển chuyển mà thôi, nhưng Hề Lão làm sao có thể không minh bạch.
- Xác thực ta không dám nói nhưng ta có thể thử nghiệm một cái, không biết Hề Lão có dám hay không?
Tiêu Phàm cười tủm tỉm lắc đầu.
Hắn vẫn có mấy phần lòng tin, dù sao bản thân hắn đã thành công, đương nhiên hắn cũng không dám nói hết, dù sao thể chất mỗi cái nhân lại không giống.
- Ta có cái gì không dám!
Hề Lão mặc dù biết rõ Tiêu Phàm là khích tướng hắn, nhưng vẫn thốt ra.
- Vậy là tốt rồi!
Tiêu Phàm gật gật đầu, đột nhiên tay trái lấy ra ba cây kim châm, phong bế Tiểu Thiên Địa của Hề Lão, đồng thời tay phải chỉ quang đoàn Mệnh Trọc Chi Khí đánh vào thể nội Hề Lão.
Mệnh Trọc Chi Khí tựa như một đạo tinh quang xông thẳng bên trong Tiểu Thiên Địa Hề Lão, phóng tới một điểm.
Phân tán Mệnh Trọc Chi Khí uy lực có hạn, nhưng Mệnh Trọc Chi Khí nồng đậm đến cực hạn uy năng không biết phải lớn gấp bao nhiêu lần.
Hề Lão bị dọa cho phát sợ, không nghĩ tới Tiêu Phàm quyết đoán như thế, bất quá vừa nghĩ tới có thể phá vỡ Tiểu Thiên Địa, Hề Lão liền khẽ cắn môi.
- Xoạt xoạt ~
Đột nhiên, một thanh âm thanh thúy vang lên, liền tựa như một quả trứng gà vỡ vụn, nghe được thanh âm này, trên mặt Tiêu Phàm lộ ra ý cười.
Mà Hề Lão lại kinh hãi nhìn Tiêu Phàm, sau đó ánh mắt biến ngây dại ra, hiển nhiên là tâm thần hắn chìm vào trong Tiểu Thiên Địa.
- Làm sao có thể?!
Hề Lão kinh hãi nhìn Tiểu Thiên Địa, tại một góc có lít nha lít nhít liệt phùng, còn có một cái lỗ nhỏ.
Trong lỗ thủng tràn ngập ra từng tia sương mù màu xám trắng như có như không, màu xám trắng thập phần huyền diệu, dù là Hề Lão đều nhìn không thấu.
Nhưng Tiểu Thiên Địa của hắn thực vỡ vụn, sự tình hắn cố gắng mấy trăm năm, hôm nay lại bị Tiêu Phàm phá vỡ.