- Dám làm khó dễ ta? Một người chết mà thôi!
Tiêu Phàm không tức giận, đường đường là tàn niệm Dược Thánh mà kém chút bị hắn thổ huyết, trong lòng hắn vô cùng sảng khoái, Tiêu Phàm làm người sống tức giận không ít, lại càng không cần phải nói người chết.
Huống chi, hắn bây giờ dù sao cũng là Cửu Phẩm Luyện Dược Sư, cũng gọi là Dược Thánh, lại dựa vào cái gì bị một quái khí Luyện Dược Sư khinh thường đây?
Người kính ta ba thước, ta kính người một trượng, đây là đạo lý Tiêu Phàm đối nhân xử thế.
Lúc này, Tiêu Phàm lấy lại tinh thần, ánh mắt hắn nhìn về phía cách đó không xa, tiến vào tầm mắt hắn lại là một bạch y lão đầu chừng bảy mươi tuổi.
- Là ngươi?
Bạch y lão đầu nhìn thấy Tiêu Phàm, trong nháy mắt trên mặt lộ ra vẻ phẫn nộ.
- Tiền bối biết vãn bối, thực sự là phúc khí vãn bối a.
Tiêu Phàm hơi hơi ngoài ý muốn nhìn bạch y lão đầu, chẳng lẽ mình đã nổi danh như thế, liền người bên trong Vạn Thánh Dược Các đều biết rõ tên của ta?
Nhưng mà, tiếp theo bạch y lão đầu nói một câu, kém chút làm Tiêu Phàm phun ra một ngụm lão huyết.
- Vừa nãy là ngươi, nhóc con miệng còn hôi sữa dám nhục mạ Dược Thánh chúng ta!
Bạch y lão đầu lên cơn giận dữ, thiếu chút nữa thì nhịn không được xông lên diệt Tiêu Phàm.
- Khụ khụ ~
Tiêu Phàm vội ho một tiếng, sắc mặt hơi đỏ lên, trong lòng thầm mắng nói:
- Đám Dược Thánh này ý chí làm sao đều nhỏ mọn như vậy đây, ta chẳng phải nói một câu à, cần phải như vậy hay sao?
- Ải thứ nhất vậy mà để ngươi thông qua? Ta nhớ kỹ ngươi chỉ có một đạo phúc quang, nhìn đến ngươi là tiêu hao hết đạo phúc quang kia.
Bạch y lão đầu loát loát chòm râu bạc phơ, một mặt trí tuệ vững vàng.
- Tiền bối ngươi cái này cũng biết rõ? Ai, ta vận khí quá kém, tiền bối phía trước kia ra đề mục rất khó khăn, một Thất Phẩm Luyện Dược Sư đều hiểu vấn đề mà ta vậy mà không giải đáp được.
Tiêu Phàm trên mặt lộ ra vẻ khổ sở.
Có thừa tiến vào Vạn Thánh Dược Các, vì đề phòng những người khác gian lận, tất cả phúc quang trên người mọi người đều ẩn giấu, những Dược Thánh này cũng nhìn không thấy.
- A?
Ánh mắt bạch y lão đầu sáng lên, hắng giọng nói:
- Đã như vậy, vậy ta cũng không khi dễ ngươi, liền cho ngươi một đề tài liên quan tới Bát Phẩm Dược Tài a.
- Bát Phẩm Dược Tài?
Tiêu Phàm lộ kinh sợ, nhưng trong lòng đem lão đầu này mắng một trăm lần:- Quả nhiên đều là tiểu nhân, biết rõ ta ngay cả vấn đề Thất Phẩm Luyện Dược Sư đều không trả lời được, vậy mà đề mục lại là Bát Phẩm Dược Tài.
Nhìn thấy thần sắc Tiêu Phàm, bạch y lão đầu càng cao hứng hơn, hắn muốn Tiêu Phàm không thể đi qua, ai kêu tiểu tử này không biết trời cao đất rộng làm chi.
Liền Chư Thánh cũng dám mắng, họ làm sao để cho hắn vượt qua đây?
- Tự thuật đơn giản linh dược Bát Phẩm, hoàn cảnh sinh trưởng cùng ngoại hình đặc thù của Tinh Thần Lam, mặt khác chí ít nói ra hai đan phương có quan hệ cùng Tinh Thần Lam.
Bạch y lão đầu cười tủm tỉm nói.
Nghe nói như thế, sắc mặt Tiêu Phàm trầm xuống, thiếu chút nữa thì nói tục, vấn đề phía trước rất đơn giản, nhưng vấn đề đằng sau kia không phải người bình thường có thể nói ra.
Hai đan phương bao hàm Tinh Thần Lam, cái này ý tứ bạch y lão đầu khẳng định còn muốn hắn đem Đan Dược bên trong đan phương nói ra, mặt khác, còn được nói ra phân lượng mỗi một loại Dược Tài.
Đương nhiên, những cái này đều không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là hai cái đan phương khẳng định chỉ có thể là đan phương bình thường nhất, bằng không mà nói, bạch y lão đầu không biết, tùy thời có thể phán định hắn thất bại.
- Bà nội nó, những người này rõ ràng là tranh tài, lại giống như đấu trí, vấn đề này đâu phải một Bát Phẩm Luyện Dược Sư có thể biết, dù là Cửu Phẩm Luyện Dược Sư cũng chưa chắc có thể nói ra.
Trong lòng Tiêu Phàm giận mắng không thôi.
- Cũng may, Tu La Truyền Thừa chính là một bộ bách khoa toàn thư vạn năng!
Trong lòng Tiêu Phàm lại bổ sung một câu.
Sau đó hắn đem ghi chép về đồ vật có liên cửa tới Tinh Thần Lam bên trong Tu La Truyền Thừa nói đơn giản một lần.