- Ta tên Vân Tranh, ta cũng không biết bọn hắn tên là gì, bất quá ta nhìn thấy những người kia, ta có thể nhận ra.
- Vậy liền từng chỉ từng tên ra cho ta.
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc, Hồn Lực bàng bạc thả ra bao phủ toàn trường, lạnh giọng nói:
- Bắt đầu từ hiện tại, ai nếu động, ta liền giết người đó!
Ai nếu động, ta liền giết người đó!
Tiêu Phàm nói cực kỳ cuồng vọng, bá đạo, nếu trước đó nghe được, khẳng định chỉ coi là một chuyện cười, nhưng hiện tại cảm nhận được sát ý lạnh lẽo trên người Tiêu Phàm, bọn hắn thật đúng là không dám động.
Bên trong những người này mặc dù không thiếu cường giả, nhưng tu vi so sánh cùng Tiêu Phàm lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay, nhưng bọn hắn cũng không dám tùy tiện ngoi đầu lên. Tiêu Phàm g**t ch*t Mộ Dung Hi còn rõ mồn một trước mắt, việc này không phải người bình thường có thể làm ra.
Giờ phút này, thần sắc tu sĩ Thần Vực cùng Địa Vực trở nên khó chịu, chẳng lẽ đám người thực lưu ở chỗ này, mặc cho gia hỏa này giết?
Nhất là tu sĩ Thần Vực, từng người Thần Vực bọn hắn tự cho mình là nhất, bởi vì vị trí Thần Vực là vị trí Chiến Thần Điện đóng đô, vô luận là tài nguyên hay là thiên địa linh khí đều không phải Bát Vực khác có thể so sánh.
Tu sĩ Thần Vực có thiên phú và tiềm lực cũng so với Bát Vực khác mạnh hơn, điều này cũng làm cho rất nhiều người dưỡng thành tính cách cuồng ngạo.
- Cái gì, thực coi mình là ai?
Lúc này, rốt cục có người cực kỳ khinh thường mở miệng nói, quay người liền hướng đoàn người phía ngoài đi.
- Chết.
Lúc này, một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên, trong mắt rất nhiều người lộ ra vẻ trào phúng, khinh thường nhìn Tiêu Phàm, ngươi nói chết thì chết sao?
Phù phù!
Lời nói Tiêu Phàm cứng rắn, thân thể người kia bỗng mềm nhũn ngã xuống đất, lại không có bất luận âm thanh gì.
- Chết rồi?
Đám người kinh ngạc lên tiếng, thân thể có chút lạnh, đây là thủ đoạn gì, tại sao có thể cách không giết người.
- Linh Hồn công kích!
Có người hoảng sợ nói.
Ánh mắt đám người nhìn về phía Tiêu Phàm tràn ngập kính sợ, nhất là những kẻ khinh thường Tiêu Phàm, những tu sĩ vừa chuẩn bị rời đi ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm đại biến.
Nguyên bản bọn hắn coi là Tiêu Phàm chỉ uy h**p bọn hắn một cái mà thôi, sẽ không thực động thủ, nhưng hiện tại bọn hắn phát hiện bản thân thực quá khinh thường Tiêu Phàm.
Cũng may kẻ thứ nhất bị chết là tu sĩ kia mà không phải bọn hắn, bằng không không may chính là bọn hắn.
- Còn ai muốn đi?
Tiêu Phàm lạnh lùng liếc nhìn toàn trường, giờ khắc này nào còn có ai dám ngoi đầu lên.
Cho dù toàn bộ bọn hắn rời đi, nếu như Tiêu Phàm thi triển Linh Hồn công kích thì đoán chừng cũng phải chết không ít người.
Ai cũng có tâm lý may mắn, nhưng đồng dạng, ai cũng sợ chết, vạn nhất người chết là bọn hắn thì sao?
Hơn nữa, có tu sĩ mấy vực cũng không có đắc tội Nam Vực cho nên căn bản không cần đi mạo hiểm, nam tử kim bào kim quan cũng thập phần may mắn, cũng may bản thân không có ra mặt.
- Không đi đúng không?
Trên mặt Tiêu Phàm lộ ra vẻ hài lòng.
Khóe miệng đám người giật một cái, bọn hắn ngược lại là muốn đi mà, cũng biết Tiêu Phàm là đang giết gà dọa khỉ, nhưng bọn hắn thật đúng là có chút sợ hãi Tiêu Phàm.
- Vân Tranh, tiếp tục.
Tiêu Phàm lần nữa nhìn về phía Vân Tranh nói.
- Được.
Vân Tranh hít sâu một cái, hắn cũng bị sự cường đại của Tiêu Phàm làm cho chấn kinh, đây quả thực là một người chấn nhiếp toàn trường, Nam Vực ta có người như vậy, lo gì không cường thịnh?