Tiêu Phàm cho tới bây giờ không chủ động khi dễ người, nhưng cũng cho tới bây giờ không để bị người khác khi dễ, quy tắc thế giới tu giả rất đơn giản, không muốn bị giết vậy cũng chỉ có mạnh lên.
Những ngày qua, sát tâm Tiêu Phàm đã thu liễm rất nhiều, bằng không, thanh niên mặc kim bào kia sớm đã chết.
Nghe thấy Tiêu Phàm nói, có hai đám tu sĩ thần sắc trở lên khó coi, bởi vì cướp đoạt cung điện Nam Vực chính là những người này.
Bọn hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm tu sĩ Nam Vực, có ít tu sĩ Nam Vực vừa muốn mở miệng, song khi nhìn thấy ánh mắt những người kia lại nhao nhao cúi thấp đầu.
Tiêu Phàm cau mày một cái, nguyên bản hắn coi là bản thân giết Mộ Dung Hi đã đủ để chấn nhiếp toàn trường, tu sĩ Nam Vực cũng phải có chút dũng khí.
Nhưng mà hiện tại nhìn biểu hiện tu sĩ Nam Vực làm hắn quá thất vọng, nếu như ngay cả dũng khí báo thù đều không có, tu luyện có ý nghĩa gì chứ?
Tu giả không phải là khống chế vận mệnh chính mình, không cho người khác chà đạp, tự do tự tại sống sót sao?
Chí ít, trong lòng Tiêu Phàm cho là như thế, nếu như tu luyện quá uất ức, còn không bằng làm một người bình thường cho thống khoái.
- Đều là thứ hèn nhát!
Tiêu Phàm lạnh lùng quét tu sĩ Nam Vực một cái, cho dù bọn hắn không mở miệng, Tiêu Phàm cũng muốn đem hai tòa cung điện kia trở về.
Hắn vừa hỏi như vậy chỉ là cho bọn hắn cơ hội tìm về tôn nghiêm bản thân mà thôi.
- Người cướp cung điện chúng ta là người Thần Vực và Địa Vực.
Lúc Tiêu Phàm quay người, đột nhiên một đạo tiếng hét lớn vang lên, lại nhìn thấy Vân Tranh đột nhiên tiến lên một bước, tựa như là dùng hết toàn lực gào thét ra.
Hắn cũng không biết bản thân ra mặt có phải làm đúng hay không, nhưng trong lòng hắn nghẹn ngụm nộ khí không cách nào phát tiết ra.
Những năm này, hắn một mực đi theo Sở Văn Hiên cùng Sở Nhạn Nam, thời gian trôi qua rất thoải mái, nhưng trên thực tế trong lòng hắn rất ngột ngạt.
Khi thấy Tiêu Phàm cùng Vân Khê bọn hắn khoái ý ân cừu, trong lòng hắn cũng rất muốn hướng tới loại sinh hoạt này, đáng tiếc tính cách hắn đã quyết định hắn không có khả năng như thế.
- Thần Vực và Địa Vực?
Tiêu Phàm gật đầu, kỳ thật không cần Vân Tranh nói Tiêu Phàm cũng đã biết rõ, hắn chỉ là muốn nhìn xem tu sĩ Nam Vực đến cùng có một người nào là đàn ông hay không.
Nghe nói như thế, tu sĩ
Thần Vực cùng Địa Vực lạnh lùng quét Vân Tranh một cái, có mấy cái khí thế càng là hướng về phía Vân Tranh.
Vân Tranh chỉ là Chiến Đế sơ kỳ mà thôi, nào là đối thủ của những người kia.
- Cút!
Tiêu Phàm lạnh lùng quát, một cỗ khí thế bàng bạc bạo phát ra, từng đạo khí thế đối nghịch xông thẳng những tu sĩ kia.
Phốc phốc phốc!
Thanh âm thổ huyết liên tục vang lên, càng có mấy người chịu phản phệ, trực tiếp hôn mê, bên trong bọn hắn mạnh nhất cũng chỉ là Chiến Thánh sơ kỳ, nào có thể là đối thủ của Tiêu Phàm.
Nếu như Tiêu Phàm muốn giết người, hoàn toàn không cần mở miệng hỏi, trực tiếp đem tu sĩ hai vực giết không còn một mảnh, ở Cổ Thành Sở gia, trừ đối phó người Sở gia, Tiêu Phàm thật đúng là không cần cố kỵ quá nhiều.
- Các hạ chẳng lẽ muốn giết tất cả mọi người chúng ta hay sao?
Thấy có người nằm bất động, một tu sĩ Địa Vực mở miệng nói, thần sắc không phải rất dễ nhìn.
- Nếu như các ngươi không ngại chết, ta có thể thành toàn các ngươi.
Tiêu Phàm đạm mạc nhìn một cái, tựa như lại nói một việc rất phổ thông.
Ở trong mắt Tiêu Phàm, giết một người cũng là giết, giết một đám cũng là giết, chỉ là hắn không lạm sát mà thôi, nếu như những người này muốn chết, Tiêu Phàm tự nhiên sẽ không cố kỵ gì.
Người kia vội vàng ngậm miệng không nói, vừa nãy Mộ Dung Hi không phải cũng phách lối như thế à, cuối cùng không phải là bị Tiêu Phàm g**t ch*t sao?
- Ngươi tên là gì? Trở về ngươi đi theo ta, những người kia có bộ dáng gì, tên là gì, từng cái chỉ ra cho ta.
Tiêu Phàm nhìn Vân Tranh nói, hắn kỳ thật cũng không quen biết Vân Tranh, nếu như biến thành hình dạng lúc đầu, Vân Tranh ngược lại biết hắn.
Có Tiêu Phàm nói câu này, Vân Tranh tự nhiên không kiêng nể gì cả, nộ khí trong bụng hắn nghẹn hồi lâu giờ có thể tung ra.
Những người khác hâm mộ nhìn Vân Tranh, bọn hắn có chút hối hận, sớm biết rõ thế thì bản thân nên đứng ra, nếu như có thể đi theo cường giả như Tiêu Phàm, về sau còn có cái gì phải sợ đây?
Đáng tiếc, trên đời này không có thuốc hối hận, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.
Vân Tranh hít sâu một cái bình phục suy nghĩ, nói ra: