Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

- Cha, ta hôm nay không làm gì sai mà.

Dịch Bằng kiêng kị nhìn d*ch th** Đình, bất quá mặt ngoài vẫn duy trì cao ngạo, một bộ thiếu gia ăn chơi.

- Không làm gì sai? Ta vừa mới nhận được tin tức ngươi thu mấy tiểu đệ, còn mang nữ nhân về, bọn hắn đều đã chết, thậm chí ngay cả gia tộc bọn họ đều bị diệt, ngươi còn nói ngươi không làm gì sai?

d*ch th** Đình vô cùng phẫn nộ, lửa giận bùng lên.

- Bọn hắn chết, con ta sống là được, điều này nói rõ sự tình không có quan hệ gì với hắn!

Dịch mẫu vội vàng bảo hộ trước người Dịch Bằng.

- Không có quan hệ gì với hắn? Không có quan hệ gì với hắn mà nói, vì cái gì người chết đều là kẻ đi theo hắn? Không phải hắn còn sống sao, là người ta còn chưa có tìm tới cửa!

Sắc mặt d*ch th** Đình lãnh tuấn vô cùng.

Hắn thân làm nhất gia chi chủ, đầu tiên phải cân nhắc cả gia tộc, nếu như bởi vì nhi tử bản thân mà để Dịch gia cửa nát nhà tan, đây không phải chuyện d*ch th** Đình muốn thấy.

Tiêu Phàm cùng đám người Sở Vân Bắc nhìn nhau, trên mặt mấy người lộ ra vẻ cổ quái, bọn hắn chỗ nào không biết những người kia nhất định là Sở Văn giết, cái này là bởi vì bọn hắn đắc tội Sở Vân Bắc cùng Tiêu Phàm.

Mấy người xấu hổ đứng ở đó, có chút không biết làm sao, Dịch Bằng cũng khó xử thế nhưng hắn lại không dám nói ra.

- Lão đầu tử, nếu không ta để Bằng nhi nhận sai.

Dịch mẫu nhìn thấy thần sắc d*ch th** Đình lạnh lùng cũng cảm giác được tính nghiêm trọng của sự tình.

- Nhận lầm? Nếu như nhận lầm hữu dụng, mấy người kia cùng gia tộc của hắn cũng sẽ không bị diệt.

d*ch th** Đình lạnh rên một tiếng nói:

- Dịch Bằng, ngươi nhanh tìm ca ca của ngươi tới, đi bên ngoài trốn một trận.

- Cha, không cần.

Dịch Bằng lắc lắc đầu nói, hắn cũng muốn nói giết Hoa Nương bọn hắn chính là mấy vị bên cạnh, thế nhưng Tiêu Phàm bọn hắn không có ý tứ bại lộ bản thân, hắn lại không dám chủ động nói ra Tiêu Phàm bọn hắn.

- Không cần? Chẳng lẽ ngươi muốn Dịch gia ta tuyệt hậu sao?

d*ch th** Đình gầm thét lên.

- Hắn nói không cần là không cần.

Lúc này, Sở Vân Bắc một mực trầm mặc mở miệng nói, hắn cảm thấy sự tình càn hắn ra mặt giải quyết.

- Ngươi là ai? Ngươi nói không cần liền không cần sao?

d*ch th** Đình còn không có nhìn, Dịch mẫu liền lạnh nhạt nhìn nhau, nàng còn tưởng rằng đám Sở Vân Bắc là tiểu đệ Dịch Bằng thu.

Ở chỗ này không có tư cách nói chuyện, nàng cũng quen thuộc ngữ khí ngạo mạn, huống chi việc này quan hệ sinh tử Dịch Bằng, mấy tiểu đệ làm sao có thể làm chủ.

- Ta nói không cần là không cần!

Sở Vân Bắc thập phần chắc chắn nói ra, ở Trung Thành, còn không có ai không dám cho hắn mặt mũi, chí ít nói một câu vẫn có thể thôi đi!

- Ngươi là nhà ai? Làm sao một chút giáo dưỡng đều không có!

Dịch mẫu lập tức phẫn nộ nói, tại Dịch gia còn không có ai dám cùng với nàng mạnh miệng, sau đó lại nhìn về phía Dịch Bằng nói:

- Bằng nhi, về sau không người khác đều mang về nhà, người như vậy rất dễ dàng liên lụy đến ngươi!

- Mẹ, không nên nói nữa! Ý ta đã quyết!

Dịch Bằng nghe vậy, sắc mặt đều biến thành màu gan heo, không chút do dự gầm thét đi ra.

Hắn trong lòng đã có chút hối hận, sớm biết rõ liền không nên đem Tiêu Phàm cùng Sở Vân Bắc bọn hắn mang về, coi như mang về cũng không nên ngay trước mặt mẫu thân hắn.

Hiện tại, Dịch Bằng nhất sợ hãi chính là Sở Vân Bắc nổi giận, phải biết, Hoa Nương bọn hắn đều bị Sở Vân Bắc diệt, hơn nữa còn thêm gia tộc bọn họ bị diệt.

- Bằng nhi, ngươi hôm nay làm sao?

Dịch mẫu cau mày một cái, d*ch th** Đình cũng cau mày một cái, nghi hoặc liếc nhìn Tiêu Phàm bọn hắn vài lần.

Hắn kinh ngạc phát hiện, Tiêu Phàm cùng d*ch th** Đình mấy người mang trên mặt một tia cười lạnh, ý cười dường như là khinh thường đối với Dịch gia.

- Ngưỡng cửa Dịch gia thật đúng là quá cao rồi, sớm biết liền không đến, Kiếm huynh, ta thấy chúng ta nên đi thôi.

Lúc này, Sở Vân Bắc âm dương quái khí nói ra, quay người liền chuẩn bị đi ra ngoài cửa.

Tiêu Phàm gật đầu, tính tình mẫu thân Dịch Bằng hắn đã thấy quá nhiều, đã thành thói quen, bất quá lời nói nghe vào trong tai Sở Vân Bắc lại không phải chói tai bình thường.

Liền Tiêu Phàm cũng không thể không thừa nhận, mẫu thân Dịch Bằng khá điêu ngoa, chí ít tại Chiến Hồn Đại Lục hắn vẫn rất ít gặp đến người như vậy.

- Nhị Thiếu! Ngài không nên tức giận, mẹ ta vô tình mà thôi.

Dịch Bằng thấy thế, vội vàng ngăn khuất trước mặt Sở Vân Bắc, phù phù một tiếng quỳ xuống dưới.

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!