Sở Lăng Tiêu trở lại phủ đệ, Sở Vân Phi cùng Nhị Trưởng Lão đã chờ đợi lâu ngày, sắc mặt Sở Vân Phi thập phần khó coi, lửa giận trong mắt khó tiêu.
- Cha, Kiếm Hồng Trần quá phách lối, để ta giết hắn, ngươi vì sao lại ngăn cản ta.
Sở Vân Phi nổi giận đùng đùng nói.
Sở Lăng Tiêu cau mày một cái, ngưng tiếng nói:
- Ngươi xác định ngươi có thể giết được hắn?
- Ta, ta có thể g**t ch*t hắn!
Sở Vân Phi cắn răng nói, bất quá hắn đã có do dự trong nháy mắt.
- Ngươi do dự, không phải sao?
Sở Lăng Tiêu lắc đầu, hắn chưa hề nói bất luận sự tình gì về Hề Lão, nếu như không có Hề Lão tìm hắn, Sở Lăng Tiêu tự nhiên là không có khả năng để Tiêu Phàm sống sót.
Bất quá khi Hề Lão nói ra vấn đề Sở gia Phong Ấn Chi Địa khả năng chỉ có Tiêu Phàm mới có thể giải quyết, Sở Lăng Tiêu càng không thể để cho Tiêu Phàm chết.
Chí ít, trước khi giải quyết triệt để vấn đề Sở gia Phong Ấn Chi Địa, hắn không thể động đến Tiêu Phàm, thậm chí còn phải bảo hộ Tiêu Phàm.
- Ta thừa nhận hắn rất mạnh, nhưng vẫn chỉ là Chiến Thánh trung kỳ, cho dù không có mười thành nắm chắc, ta cũng có chín thành nắm chắc giết hắn.
Sở Vân Phi vẫn như cũ có chút không cam tâm.
Tiêu Phàm làm hắn mất hết da mặt, hắn làm sao có thể tuỳ tiện buông tha Tiêu Phàm?
Nhưng mà lời nói Sở Lăng Tiêu hắn lại không dám phản bác, chỉ có thể đem lửa giận áp chế ở trong lòng.
- Ta biết trong lòng ngươi cảm giác rất khó chịu, bất quá trước lúc Vạn Thánh Dược Điển ngươi cũng không cần quản hắn, chờ Vạn Thánh Dược Điển xong cho dù ngươi không giết hắn, Độc Cô gia tộc cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Sở Lăng Tiêu khoát tay một cái nói.
- Vâng, cha.
Sở Vân Phi cúi đầu, nhìn không thấy sắc mặt hắn.
- Đừng cho là ta đùa giỡn với ngươi, Vạn Thánh Dược Điển liên quan đến sinh tử tồn vong Sở gia, không thể nhận bất luận sai lầm gì.
Sở Lăng Tiêu lại cường điệu một câu.
Nếu như Phong Ấn Chi Địa xảy ra vấn đề, toàn bộ Sở gia đều nhận xui xẻo, việc này người khác không biết, nhưng Sở Vân Phi lại rõ ràng.
- Vậy liền để hắn sống thêm mấy ngày.
Sở Vân Phi khẽ cắn môi, sát ý trên người chậm rãi biến mất, lúc này liền khôi phục bình tĩnh.
Lại nói Tiêu Phàm cùng Sở Vân Bắc bọn người dưới sự hướng dẫn của Dịch Bằng liền rất nhanh đi tới một tòa phủ đệ to lớn.
- Cha.
Dịch Bằng hưng phấn kêu lên, hôm nay hắn cảm giác là một ngày may mắn nhất trong đời hắn, chẳng những để Sở gia Nhị Thiếu quang lâm Dịch gia, bản thân hắn còn bái Tiêu Phàm cường đại làm chủ tử.
- Hỗn trướng, ngươi rốt cục cam lòng trở về, ta đánh gãy chân ngươi.
Lúc này, một đạo thanh âm hùng hậu vang lên, ngay sau đó một trung niên nam tử mặc kim bào đi ra.
Nam tử trung niên cùng Dịch Bằng có mấy phần rất giống, chỉ là hơi có vẻ thành thục mà thôi, người này chính là d*ch th** Đình phụ thân Dịch Bằng.
- d*ch th** Đình, ngươi làm gì, hôm nay nếu con ta xảy ra chuyện gì, ta liền lập tức chết trước mặt ngươi.
Một tiếng quát chói tai vang lên, chỉ thấy một phụ nữ trung niên thân thể nở nang đi theo, chắn trước mặt d*ch th** Đình.