Cửa phòng mở ra, ở cửa ra vào xuất hiện một đạo thân ảnh áo bào đen, tư thế hiên ngang, lạnh lùng vô cùng, trên người tản ra một cỗ khí tức siêu phàm thoát tục.
Hai tay hắn vác lập, không chút hoang mang đi ra, trừ Tiêu Phàm còn có thể là ai.
- Thiếu Chủ.
Nhìn thấy Tiêu Phàm, Dịch Bằng cung kính thi lễ, trên mặt lóe qua vẻ vui mừng, sau đó vội vàng lui sang một bên.
- Ngươi chính là Kiếm Hồng Trần?
Tiêu Phàm còn chưa mở miệng, thanh âm Sở Vân Phi lạnh như băng vang lên, trong giọng nói ẩn chứa sát khí nhàn nhạt.
Hắn thực sự nghĩ không ra người này lại có thể g**t ch*t Độc Cô Mạc Trắc, hơn nữa còn để Sở Vân Bắc biến hóa to lớn như thế.
Đánh giá Tiêu Phàm, Sở Vân Phi tự nhiên liếc mắt liền nhìn ra tu vi Tiêu Phàm, bởi vì vừa mới đột phá Chiến Thánh trung kỳ, khí tức Hồn Lực trên người còn không ổn định.
Nói cách khác, Tiêu Phàm trước đó g**t ch*t Độc Cô Mạc Trắc chỉ là Chiến Thánh sơ kỳ mà thôi.
- Sở Vân Phi?
Tiêu Phàm thản nhiên nói, hắn đọc ký ức Sở Vân Bắc, đối với Sở Vân Phi một trong Thập Đại Yêu Nghiệt, hắn vẫn có chút ấn tượng.
Cảm thụ đến khí thế trên người Sở Vân Phi, trong lòng Tiêu Phàm hơi hơi ngưng tụ.
- Một kẻ từ bên ngoài đến vậy mà cũng biết ta?
Sở Vân Phi hơi hơi ngoài ý muốn, hắn có vẻ như đối với Tiêu Phàm cảm thấy hứng thú hơn:
- Lấy tu vi Chiến Thánh sơ kỳ g**t ch*t tu vi Chiến Thánh cảnh hậu kỳ, nếu như ngươi g**t ch*t là những người khác, Sở gia ta chắc chắn để ngươi gia nhập, đáng tiếc...
- Đáng tiếc ta g**t ch*t là Độc Cô Mạc Trắc và tu sĩ Độc Cô gia tộc Chiến Thánh hậu kỳ.
Tiêu Phàm cười tủm tỉm nhìn Sở Vân Phi, không có mảy may e ngại.
- Không sai, nhìn ngươi coi như một người thức thời.
Sở Vân Phi hờ hững cười một tiếng, dù Tiêu Phàm thiên phú bất phàm hắn cũng không dự định buông tha Tiêu Phàm.
Muốn dập tắt lửa giận Độc Cô gia tộc, Tiêu Phàm là nhất định phải chết, thậm chí Sở gia hắn còn phải bỏ ra đại giới cực lớn.
- Ngươi có nghĩ tới hay không, cho dù Sở gia để cho ta gia nhập, ta cũng chưa chắc sẽ gia nhập?
Tiêu Phàm thản nhiên nói, Sở Vân Phi thật đúng là vô cùng tự tin.
Bất quá nói trở lại, Sở Vân Phi tự tin cũng là có đạo lý, đổi lại là những người khác, Sở gia duỗi ra cành ô liu, đoán chừng còn không có ai cự tuyệt.
Nhìn thấy Sở Vân Phi, Tiêu Phàm cũng không khỏi nghĩ tới Sở Khinh Cuồng, năm đó Sở Khinh Cuồng cũng là hạng người khinh cuồng bá đạo, nhưng mà theo thời gian đưa đẩy, Tiêu Phàm mạnh mẽ hơn Sở Khinh Cuồng quá nhiều.
- Sở Khinh Cuồng bị lão sư dùng Truyền Tống Trận đưa đi, không biết đã đến nơi nào.
Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng, không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, Sở Khinh Cuồng không có khả năng đột phá Chiến Thánh cảnh, dù sao hắn chỉ là nắm giữ Bát Phẩm Chiến Hồn Đế Lân Kiếm.
Nghe thấy Tiêu Phàm nói, Sở Vân Phi mị mị hai mắt, trong lòng thập phần khó chịu, cười lạnh nói:
- Theo ngươi nói, ngươi còn chuẩn bị cự tuyệt gia nhập Sở gia?
- Cũng không phải là cự tuyệt hay không cự tuyệt, mà là gia nhập Sở gia đối với ta không có bất kỳ chỗ tốt, Sở gia không có thứ gì để dạy ta.
Tiêu Phàm nhún nhún vai, lơ đễnh nói.
Sở gia không có thứ gì dạy ta!
Tiêu Phàm bình thản nói lại tựa như một đạo kinh lôi vang vọng bên tai đám người Sở Vân Phi, Dịch Bằng cùng Sở Nghiên bọn hắn kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm.
Ngay cả mấy tu sĩ Chiến Thánh cảnh đỉnh phong nơi xa cũng kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, tất cả đều bị lời nói Tiêu Phàm làm cho chấn kinh.