Thời gian trở lại nửa chén trà nhỏ thời gian trước, lúc Tiêu Phàm tiến vào trạng thái tu luyện không lâu, bên ngoài vị trí gian phòng hắn đột nhiên có một bạch bào thanh niên đến.
- Đại Ca, làm sao ngươi tới?
Sở Vân Bắc nhìn người tới, trên mặt hơi hơi ngoài ý muốn, sau đó mang theo một nụ cười đi lên.
Người tới chính là Sở Vân Phi, hắn lạnh lùng trừng Sở Vân Bắc một cái, ngữ khí lạnh như băng nói:
- Ngươi có biết ngươi đã làm ra chuyện ngu xuẩn gì hay không, lúc này còn cười?
Bởi vì Độc Cô Mạc Trắc chết, rất có thể phá hư đồng minh Sở gia cùng Độc Cô gia tộc, Sở gia vô luận như thế nào đều muốn cho Độc Cô gia tộc một cái công đạo.
Sở Vân Bắc là đệ đệ hắn, Sở Vân Phi tự nhiên không làm quân pháp bất vị thân, nhưng ứng phó Tiêu Phàm, hắn lại không lưu tình chút nào.
Nghe được Sở Vân Phi nói, nụ cười trên mặt Sở Vân Bắc trong nháy mắt ngưng kết, thần sắc trở nên lạnh lùng, đáp lại nói:
- Ngươi nhìn thấy ta có một kiện Thần Binh, trong lòng khó chịu sao?
Sở Vân Bắc một mực bị người Sở gia xem thường, bây giờ thật vất vả nổi danh một lần, vì Sở gia làm vẻ vang, nguyên bản hắn coi là Sở Vân Phi là tới chúc mừng bản thân.
Nhưng mà hắn không nghĩ tới Sở Vân Phi vậy mà vừa đến đã quát lớn, cái này khiến Sở Vân Bắc giận không chỗ phát tiết.
- Trong lòng ta khó chịu? Một kiện Thần Binh mà thôi, Sở Vân Phi ta nếu như muốn, không có được sao?
Sở Vân Phi hừ lạnh một tiếng, thập phần khinh thường, sau đó lại nói:
- Người g**t ch*t Độc Cô Mạc Trắc ở đâu?
Ánh mắt băng lãnh nhìn mấy người Dịch Bằng, thân thể bọn Dịch Bằng có chút phát run, vẻn vẹn một cái ánh mắt liền khiến bọn hắn có chút không chịu được.
- Sở Vân Phi, ngươi tới nơi này là muốn ở trước mặt ta khoe khoang, diễu võ giương oai sao?
Sở Vân Bắc phẫn nộ quát, cầm Thất Tinh Tuyền Cơ Xích trong tay ngăn khuất trước người Dịch Bằng mấy người, phẫn nộ nhìn Sở Vân Phi.
Hắn vẫn luôn bị Sở Vân Phi ép không thở nổi, cho tới bây giờ không dám nhìn thẳng Sở Vân Phi, tại Sở gia Nội Thành, tất cả mọi người chỉ biết rõ Sở Vân Phi, không ai biết Sở Vân Bắc hắn.
Hiện tại thật vất vả tranh mặt cho Sở gia một lần, lại bị Sở Vân Phi quát lớn, lửa giận đáy lòng Sở Vân Bắc cũng triệt để bộc phát ra.
Sở Vân Bắc cũng không biết dũng khí bản thân từ nơi nào đến, dám đối nghịch với Sở Vân Phi.
- Được một kiện Thần Binh liền tự cho là đúng, thậm chí không coi ai ra gì sao?
Thất Tinh Tuyền Cơ Xích không lọt vào mắt Sở Vân Phi, từng bước một hướng về Sở Vân Bắc đi tới.
Thiên Địa Chi Ý Đáng sợ từ trên người hắn phát ra, hỏa diễm bốn phía mãnh liệt, nhiệt khí bay lên, nhiệt độ trong nháy mắt cao trên trăm độ, hơn nữa còn nhanh chóng tăng lên.
- Giữ vững cánh cửa này cho ta, không có ta cho phép, ai cũng không thể đi vào!
Sở Vân Bắc phẫn nộ quát, hắn chống đỡ áp lực thật lớn đi từng bước một hướng Sở Vân Phi.
Nếu là lúc trước, Sở Vân Bắc tuyệt đối không có khả năng cùng Sở Vân Phi chính diện giao phong, không nói hắn không có cái thực lực này, mà là hắn căn bản không có dũng khí này.
Sở Vân Phi thân làm một đời đệ nhất nhân trẻ tuổi Sở gia, một trong Thập Đại Yêu Nghiệt cùng tuổi một đời, thực lực hắn quá là đáng sợ, quang hoàn trên người cũng quá nhiều.
Phóng nhãn Chiến Hồn Đại Lục, trừ mấy người cùng là Thập Đại Yêu Nghiệt kia, có ai dám cùng hắn chính diện giao phong.
Nhưng mà hôm nay Sở Vân Bắc lại không hề nhượng bộ chút nào, điều này cũng làm cho Sở Vân Bắc lau mắt mà nhìn, hắn thực sự nghĩ không ra, bình thường Sở Vân Bắc trước mặt mình nhát như chuột, hôm nay tại sao dám nhiều lần khiêu khích bản thân.
- Ta nói một lần cuối cùng, tránh ra! Bằng không đừng trách ta xuất thủ vô tình!
Sở Vân Phi cau mày một cái, kiên nhẫn bị hao mòn rồi.
Sở Vân Phi mặc dù sẽ không giết Sở Vân Bắc, nhưng để hắn ăn chút đau khổ vẫn là dám.
- Xuất thủ vô tình, chẳng lẽ ngươi còn dám giết ta hay sao?