- Nhị Trưởng Lão, chuyện gì?
Nghe được bên ngoài truyền đến thanh âm, ý cười trên mặt Sở Lăng Tiêu trong nháy mắt ngưng kết, khôi phục thần sắc uy nghiêm.
Lúc này, một lão giả áo xám đi tới, người này chính là Sở gia Nhị Trưởng Lão, một thân tu vi thâm bất khả trắc, hắn đối với Sở Lăng Tiêu cung kính thi lễ nói:
- Khởi bẩm Gia Chủ, Độc Cô gia tộc Độc Cô Mạc Trắc chết.
- Cái gì?
Sở Lăng Tiêu còn cho là bản thân nghe lầm, trực tiếp vỗ bàn đứng dậy.
Hắn vừa rồi còn vì bản thân, dựa vào Vạn Thánh Dược Điển đến liên hợp mấy đại Cổ Tộc khác mà cảm thấy đắc ý, nhưng mà không nghĩ tới người Độc Cô gia tộc vậy mà chết ở Cổ Thành Sở gia.
- Ai to gan như vậy!
Sắc mặt Sở Vân Phi cũng lạnh lẽo, Độc Cô Mạc Trắc chết ở Cổ Thành Sở gia, Sở gia khẳng định không thoát ly can hệ.
Nếu như không trả lời cho Độc Cô gia tộc một cách hài lòng, đến thời điểm đó Sở gia khả năng liền thêm một địch nhân, đâu không phải việc Sở gia muốn thấy.
- Hắn chết như thế nào?
Sở Lăng Tiêu rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, trong đầu của hắn đã trầm tư hậu quả sự tình này.
- Sự tình có quan hệ cùng Nhị Thiếu Gia.
Lão giả áo xám Nhị Trưởng Lão cung kính nói, sau đó đem sự tình Sở Vân Bắc cùng Tiêu Phàm cùng Độc Cô Mạc Trắc mấy người đánh cược tinh tế giải thích một lần.
- Nghịch tử!
Sở Lăng Tiêu vô cùng phẫn nộ, gầm thét một tiếng, một bàn tay đập nát bàn gỗ tử đàn, bàn lập tức hóa thành vô số mảnh gỗ vụn bay lên không trung.
Cũng khó trách Sở Lăng Tiêu tức giận như thế, nếu như là người khác ra tay giết Độc Cô Mạc Trắc, không có quan hệ gì với Sở Vân Bắc, Sở Lăng Tiêu tự nhiên sẽ không chút do dự giết đối phương, dùng để dập tắt lửa giận Độc Cô gia tộc.
Nhưng việc này lại cùng Sở Vân Bắc không thoát ly can hệ, làm Sở Lăng Tiêu khó ra tay.
Dù sao, Sở Vân Bắc là ngay trước mặt nhiều người như vậy lấy Thần Binh Thất Tinh Tuyền Cơ Xích của Độc Cô Mạc Trắc.
- Cha, ta xem việc này nhất định là kẻ kêu Kiếm Hồng Trần mê hoặc Nhị Đệ, Nhị Đệ thiên phú mặc dù bình thường nhưng hắn tuyệt đối không ngốc, ngược lại rất thông minh.
Sở Vân Phi mở miệng nói, trong mắt lóe lên một vòng vẻ âm trầm.
- Đại Thiếu Gia nói đúng, việc này Nhị Thiếu Gia chỉ là nhất thời phạm sai lầm mà thôi.
Nhị Trưởng Lão cũng gật gật đầu nói.
- Cha, việc này giao cho ta là được.
Sở Vân Phi trầm giọng nói
Sở Lăng Tiêu trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, sau đó ngưng tiếng nói:
- Sau ba ngày chính là Vạn Thánh Dược Điển, không thể để xảy ra sơ suất. Đem sự tình làm sạch sẽ một chút, vạn nhất không được vậy thì chờ Vạn Thánh Dược Điển xong rồi nói.
- Vâng.
Sở Vân Phi gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Nhị Trưởng Lão nói:
- Nhị Trưởng Lão, Nhị Đệ ở đâu?
- Thiên Thánh Lâu!
Nhị Trưởng Lão phun ra mấy chữ:
- Đại Thiếu Gia, có cần lão hủ hỗ trợ hay không?
- Không cần, nếu như ngay cả một kẻ từ bên ngoài đến đều đối phó không được, ta đây hơn hai mươi năm cũng liền sống uổng phí.
Sở Vân Phi kiêu ngạo nói, để lại một câu nói, Sở Vân Phi liền rời tiểu viện.
Giờ phút này, bên trong tầng thứ chín Thiên Thánh Lâu, mấy người Tiêu Phàm cùng Sở Vân Bắc uống quên cả trời đất, mấy người Dịch Bằng cùng Sở Nghiên cũng đỏ cả mặt.
- Biểu đệ, thực cảm tạ ngươi, bằng không ta còn thực sự không thể đường đường chính chính uống Chân Long Khiếu, lại càng không cần phải nói uống Luân Hồi Huyết Sắc. Hôm nay Sở Vân Bắc ta cũng coi là mở mày mở mặt, thực sự là thống khoái!
Sở Vân Bắc ôm một cái cái bình, thân thể có chút lung la lung lay.
- Nhị Thiếu, ngươi uống nhiều rồi.
Tiêu Phàm thản nhiên nói, nhìn bốn phía, phát hiện Dịch Bằng bọn hắn đã say bí tỉ, bằng không hắn thật đúng là lo lắng bại lộ thân phận bản thân.
Vài hũ Luân Hồi Huyết Sắc vào trong bụng, sắc mặt Tiêu Phàm hồng nhuận phơn phớt vô cùng, rượu này xác thực bá đạo, liền tu sĩ Chiến Thánh cảnh đều có chút chịu không được.
Bất quá Tiêu Phàm cũng không dám uống say, mà vận chuyển Vô Tận Chiến Quyết, luyện hóa dược tính Luân Hồi Huyết Sắc.
Tiêu Phàm đều không thể không thừa nhận, hắn cả một đời đều không uống qua rượu mỹ vị như vậy, vài hũ Chân Long Khiếu lại thêm ba bốn vò Luân Hồi Huyết Sắc, Tiêu Phàm cảm giác tu vi đều tinh tiến không ít.