Nhìn thấy Cửu Thải Hồn Giới, Độc Cô Mạc Trắc lộ ra vẻ khinh thường, hắn tựa như đã sớm đoán được, Hồn Giới này hắn còn không có đặt ở trong lòng.
- Chờ ta bước vào tầng thứ chín, ngươi liền không lời nào để nói.
Độc Cô Mạc Trắc cười lạnh nói, dẫn theo Thất Tinh Tuyền Cơ Xích liền muốn tiến lên.
- Chậm đã!
Sở Vân Bắc đột nhiên kêu lên.
- Hiện tại lo lắng bản thân chết sao? Muốn đổi ý cũng được, chỉ cần ngươi quỳ ở trước mặt ta, lớn tiếng hô mười câu ta nhận thua, ta liền có thể không muốn mạng ngươi.
Độc Cô Mạc Trắc cao ngạo nâng đầu, dường như hắn đã là người thắng lợi cuối cùng.
- Trong mắt ta, ngươi chỉ bất quá là một thằng hề mà thôi, không cần ở trước mặt ta biểu diễn.
Sở Vân Bắc lạnh lùng nói, ánh mắt tràn ngập khinh thường.
- Ngươi!
Độc Cô Mạc Trắc vô cùng phẫn nộ, lại có người dám mắng hắn là xấu xí, cái này thiếu chút nữa thì làm Độc Cô Mạc Trắc bộc phát.
- Trước đó là các ngươi trước xuất thủ, lần này nên đến phiên ta ra tay trước đi?
Sở Vân Bắc thản nhiên nói.
- Không được!
Độc Cô Mạc Trắc còn chưa mở miệng, Mộ Dung Lãng Trần đã phản bác, hắn còn rõ ràng nhớ kỹ một màn bản thân trước đó bị ngăn cản tại tầng thứ sáu.
- Ta yêu cầu không quá phận đi, chẳng lẽ các ngươi sợ?
Sở Vân Bắc nhún nhún vai nói.
- Sợ, ta sẽ sợ ngươi?
Độc Cô Mạc Trắc nhe răng cười:
- Để ngươi trước xuất thủ thì như thế nào, chỉ bất quá là sớm để ngươi tuyệt vọng mà thôi.
Mộ Dung Lãng Trần vừa định ngăn cản, sau đó Độc Cô Mạc Trắc lời đã ra miệng, hắn muốn ngăn cản cũng đã không kịp, sắc mặt dị thường khó coi.
- Vậy ta liền không khách khí.
Sở Vân Bắc cười cười, chậm rãi hướng về màn sáng Cửu Thải đi đến, ngón tay bên trong ống tay áo của hắn rung động nhè nhẹ.
Khi hắn đi đến phía trước Cửu Thải Hồn Giới, vẫn như cũ như một dạng trước đó, tay phải kéo kiếm hoa, trường kiếm nhẹ nhàng đâm ra.
Lần này không có người nào khinh thường Sở Vân Bắc, quả nhiên, thời khắc kiếm mang xúc động Hồn Giới, một đạo Cửu Thải hà mang gào thét mà ra, rất nhanh liền xuất hiện một đạo quang môn.
Cũng đúng lúc này, Sở Vân Bắc một tay khác nhẹ nhàng điểm một cái, động tác này rất vi diệu, căn bản không có mấy người có thể nhìn thấy.
Vừa vặn Sở Thanh Dương chính là nhìn thấy một cái, hắn trong lòng kinh ngạc vô cùng:
- Vừa nãy thủ đoạn Nhị Thiếu hình như là Hồn Điêu Sư đi, chẳng lẽ hắn thực sự là Hồn Điêu Sư?
Sở Thanh Dương thất thần thật lâu, lúc đám người lấy lại tinh thần, Sở Vân Bắc đã xuất hiện ở bên trong hành lang thông hướng tầng thứ chín.
- Thông qua?
Đám người mắt trợn tròn, chẳng ai ngờ rằng lại là dạng kết quả này, khó trách Sở Vân Bắc tự tin như vậy, nguyên lai hắn có tự tin.
Sắc mặt khó coi nhất phải kể tới Độc Cô Mạc Trắc, hắn thực sự nghĩ không ra Sở Vân Bắc là như thế nào thông qua, bất quá hắn vẫn như cũ thập phần tự tin.
- Coi như ngươi thông qua, ta cũng không có thua!
Độc Cô Mạc Trắc cười lạnh nói, sau đó chậm rãi đi lên trước.
- Độc Cô huynh.
Mộ Dung Lãng Trần vội vàng kêu lên:
- Cẩn thận một chút!
- Yên tâm, chúng ta không có khả năng thua.
Khóe miệng Độc Cô Mạc Trắc khẽ nhếch, Mộ Dung Lãng Trần không nói, trong lòng hắn chỉ có thể thầm nói: Hi vọng như thế!
Trong hành lang tầng thứ chín, Sở Vân Bắc nhìn Độc Cô Mạc Trắc đi tới, trong lòng ngưng tiếng nói:
- Biểu đệ, hắn thực xông vào?
Giờ phút này Sở Vân Bắc tâm tình thật tốt, phải biết, nếu như Độc Cô Mạc Trắc không cách nào thông qua Cửu Thải Thiên Hồn Trận, Thất Tinh Tuyền Cơ Xích chính là của hắn.
Ngay từ đầu hắn còn đối với Tiêu Phàm dùng mạng hắn đi đặt cược thập phần khó chịu, nhưng hiện tại hắn lại không có bất luận cái gì khúc mắc.
- Yên tâm, tầng Hồn Giới này tuy không mạnh, nhưng hắn tuyệt đối không xông qua nổi.
Thanh âm Tiêu Phàm vang lên trong đầu Sở Vân Bắc, giọng nói vô cùng tự tin.