Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Sửu phi giá đáo - Triệu Khương Lan

Chương 1746

“Ta ngủ lâu như vậy?”

Mộ Dung Bắc Uyên khẽ cử động, hắn muốn ngồi dậy nhưng cánh tay lại không chống đỡ nổi làm toàn thân hắn đau buốt, nhức nhối vô cùng.

“Này, đừng nhúc nhích! Đới mạch của ngươi bị tổn hại nghiêm trọng, lại ngâm trong nước lạnh lâu như vậy, vết thương đã bị nhiễm trùng. Bây giờ chỉ sợ là ngươi không còn sức lực để mà xuống giường đâu.”

Nghe nói thế, Mộ Dung Bắc Uyên sắc mặt vô cùng lo lắng.

“Không được, ta mất tích quá lâu người nhà của ta sẽ lo lắng.”

“Vậy cũng không có cách nào, ngươi bây giờ như thế này muốn rời khỏi đây là không thể.”

Mộ Dung Bắc Uyên đúng là hoàn tòan không có sức lực, hắn đành nói: “Vậy nhờ ngài lấy cho ta giấy bút, ta sẽ viết một lá thư, nhờ ngài đem đến cho người nhà ta.”

Lão ông lắc đầu: “Tha thứ cho lão hủ không giúp được ngươi. Nơi đây là một đảo hoang, ngày bình thường không người tới chứ đừng nói là có người đưa thư, ngay cả bồ câu cũng hiếm khi bay tới.”

“Sao lại như thế, vậy còn thuyền?”

“Không có. Thực không dám giấu, nơi này là vườn thuốc của một vị thương nhân, ta ở đây giúp đỡ chăm sóc. Cứ đến cuối tháng mới có người đi thuyền đến đây thu mua, thời gian khác cũng không có ai tới.”

Tâm trạng Mộ Dung Bắc Uyên chùng xuống: “Vậy ông cháu các người làm sao sinh sống?”

“Có người lúc đến sẽ mang cho chúng ta những vật dụng thường ngày. Ở trên đảo lại có ruộng lúa và vườn rau, luôn đủ ăn. Lão hủ cùng tôn nhi không có ham muốn gì chỉ cần ấm no là đủ.”

Mộ Dung Bắc Uyên nhẫm tính thời gian, như vậy chẳng phải còn hơn mười ngày nữa mới có người tới.

Nếu không có thuyền thì không thể rời khỏi. Khương Lan cũng sẽ không tìm thấy tung tích của ta, nàng nhất định sẽ rất lo lắng.

“Thương thế của ngươi cần tĩnh dưỡng, nơi này rất phù hợp, không ai quấy rầy, sao lại vội vã rời đi. Vết thương này vừa nhìn là biết ngươi bị người khác đâm trúng, có lẽ là bị kẻ thù làm hại?”

Mộ Dung Bắc Uyên không yên lòng gật đầu: “Quả thực là kẻ thù xuống tay độc ác… Nhưng phu nhân ta còn đang chờ tin tức của ta, nếu ta cứ ở lại đây sợ rằng nàng sẽ ăn ngủ không yên.”

“Vậy ngươi cũng chỉ có thể chờ có người tới rồi mới rời đi được.”

Khương Lan… Mộ Dung Bắc Uyên sờ lên trên chiếc nhẫn, nhắm mắt lại.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!